Edit: DLinh – Beta: Ame
*****
Kỷ Hiên xuyên tường đi vào, hai người vội vàng đi theo, Hà Cảnh Vân vẫn đang nằm trên đàn dương cầm trong góc tường với tư thế kỳ quặc, hoàn toàn không nhúc nhích, mà thứ đầu tiên đập vào mắt Kỷ Hiên là máu đỏ chói mắt trên các phím đàn và mười ngón tay sưng lở loét của Hà Cảnh Vân.
Kỷ Hiên nhìn chằm chằm tay của Hà Cảnh Vân, đôi mắt đỏ ngầu, môi hắn hơi mấp máy, tưởng như muốn gào to tên của Hà Cảnh Vân lên, thế nhưng phát ra từ cổ họng hắn chỉ là tiếng gào khàn đục thảm thiết của một con thú dữ bị nhốt trong lồng. Quay lưng về phía Lâm Phi Nhiên, Kỷ Hiên bưng hai tay che mặt mình, phải chăng không nỡ mở mắt nhìn, hoặc có khi là đang lau nước mắt, ngay sau đó, hắn lảo đảo đi về phía Hà Cảnh Vân, yên lặng quỳ xuống trước mặt người đó.
“Kỷ …. Hiên…” Hà Cảnh Vân cúi đầu, cả khi đang đắm chìm trong dòng hồi tưởng, miệng hắn vẫn nỉ non gọi cái tên ấy.
Kỷ Hiên khóc không thành tiếng, hai tay run run đưa về phía Hà Cảnh Vân, chạm vào cánh tay hắn mà cứ như đang chạm vào than cháy, vừa chạm đến đã rụt lại ngay lập tức, có lẽ hắn đang lo lắng mình sẽ làm đau Hà Cảnh Vân.
“Em… Em có đau lắm không…?” Kỷ Hiên nói chẳng nên lời, khóc chẳng thành tiếng, cứ như một đứa trẻ, hắn biết rất rõ khi còn sống, Hà Cảnh Vân trân trọng đôi tay này đến nhường nào, không chỉ bởi vì đây là công cụ kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-cau-thich-toi-khong/13787/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.