8 giờ 20 hành lang lầu 2.
Hành lang được bao trùm bởi một tầng bóng tối tĩnh mịch, một không gian câm lặng làm người khác sợ hãi, một ngọn gió thổi qua đều không, hệt như một người thiếu phụ mất chồng trong thời kì chiến tranh quái ác, không dám khóc thành tiếng, đành câm nín quặn quại người trong nỗi đau mang lại.
Góc tối bậc thềm cầu thang, từng bậc, từng bậc nối dài, nơi khung cảnh vắng lặng đến từng ngõ ngách cầu thang, một tí âm thanh nhỏ nhoi đều mang lại cho nơi này một sự cộng hưởng da diết không nguôi.
Âm thanh cộng hưởng hiện tại là tiếng hô hấp dồn dập của Nguyễn Quang, người hắn vẫn giữ nguyên vị trí ban đầu từ lúc cơn gió đầu tiên biến mất.
“Hà hà hà”.
Hô hấp của hắn dần hòa một nhịp với tiếng hô hấp của hành lang lầu 2, tiếng hô hấp như muốn cắn xé mọi thứ, một con vật đưa nanh chồm tới con mồi.
Chạy dọc từng thềm gạch men nơi hắn đứng, tới nơi những tấm màng xanh đầy mặt bầy người quái dị, tỏa ra hơi lạnh buốt sóng lưng.
Nguyễn Quang khuôn mặt trắng xám, nhìn từng cái đầu người vươn dần ra khỏi màng xanh, cánh tay bọn nó lúc này đã trồi ra khỏi màng xanh, cánh tay không phải rất đầy đủ, có những cánh tay thiếu đi gần 2,3 ngón, một số cánh tay có ngón tay còn chưa rơi đứt hẳn, lung lay trên đốt ngón tay nó.
Nguyễn Quang sợ muốn điên mất, chỉ có một lối đi tại sau tấm màng xanh, không qua được tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nhan-chuyen/3195293/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.