Trịnh Tả hai mắt nhìn chằm chằm bàn học của học sinh số 31, học sinh vắng duy nhất ngày hôm nay.
Trịnh Tả tự động viên bản thân, là một công dân gương mẫu, một đảng viên chân thực, không nên bị mê tín dị đoan xâm nhập suy nghĩ, với thành tích hàng ngàn năm qua của khoa học nhân loại, với lý tưởng cách mạng vĩ đại của cụ Hồ, mình quyết không thể để suy nghĩ này tiếp tục lan truyền trong não.
“Hừ” Trịnh Tả nghĩ làm thế nào cũng không thể để bị một cái không có thật hù dọa được, hai mắt trợn trắng, lỗ mũi như muốn xì ra hai làn khói trắng không sợ khiêu khích nhìn bàn học số 31.
Một luồng áp lực bỗng dưng tỏa ra từ phía bàn học số 31 xông thẳng tới Trịnh Tả. Trịnh Tả hoảng sợ, tim đều muốn chạy mất, làm gì ăn thua đủ thế, “mình chỉ vừa tự động viên tinh thần thôi mà”, Trịnh Tả vừa nghĩ vừa khóc không ra nước mắt.
Phần cuối của lớp học như bị bao trùm bởi một tầng bóng tối, bàn học số 31 dần bị nhấn chìm bên trong bóng tối thăm thẳm.
Một con mắt màu đỏ ẩn ẩn hiện hiện bên trong bóng tối, sau đó là lộ rõ ra hơn là một hàm răng trắng như tuyết, nó nở nụ cười với Trịnh Tả.
Trịnh Tả sởn gai óc, trên người có bao nhiêu tầng da gà thì nổi hết bấy nhiêu, thậm chí còn có xu thế, “này bạn học, tôi nổi hết da gà rồi có thể cho mượn một tí da gà được không”.
Trịnh Tả mở miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nhan-chuyen/3195272/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.