Edit: Phạm Mai
"Xuỵt!" Xảo Dĩnh khẩn trưởng dùng tay ra dấu đừng có lên tiếng: "Cậu quên mất khả năng nghe của bọn họ đáng sợ biết bao nhiêu sao ? Ngộ nhỡ bị Tam Thiếu nghe thấy, anh ta lại tìm cậu gây phiền toái đó."
Tôi cười khổ, nói: "Có bà nội ở đây, anh ta không dám làm loạn. Hơn nữa, Nhiễm Du quay lại, anh ta cũng ít ở nhà. Cơ hội chạm mặt rất ít, trong lòng anh ta cũng sẽ không khó chịu."
"Tam Thiếu rất đáng giận, nhưng cũng rất đáng thương." Xảo Dĩnh sâu kín thở dài: "Anh ta giống như một đứa bé cố chấp, cho rằng chỉ cần không buông tay thì sẽ giữ chân được, lại sơ sót, thân cũng với tâm không nhất định đồng bộ. Cậu luôn luôn ở một chỗ mà anh ta có thể chạm đến, nhưng lòng của cậu lại không ở đây."
Tôi cười chua chát: "Cậu nói đúng, bước chân của mình vẫn ở lại chỗ này, hợp với tâm nguyện của anh ta không rời đi. Tối hôm Nhiễm Du xảy ra tai nạn xe cộ đó, mình đã kêu anh ta đồng ý với mình, đừng đi trái ngược với mình. Anh ta đã đồng ý nhưng lại không làm được, đó chính là lí do mà, bọn mình nhất định chỉ gặp thoáng qua, ngay bây giờ đây, hai người đã lướt qua nhau rồi."
Xảo Dĩnh nhìn tôi trong giây lát, mang tính chất thử dò xét, nói: "Lòng, còn đau không?"
"Không có cảm giác gì nữa rồi." Tôi thừa nhận tôi vẫn không nhịn được mà quay đầu lại nhìn anh ta, nhưng mà, đã từng thân mật bầu bạn nay lại biến thành một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-gia-nai-cua-tong-giam-doc-soi/551498/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.