Tôi đi Giang Nam ơi
Vậy chờ mùa đến hoa sen nở hoa sen rơi
Gió Đông không đến, tháng ba bông liễu không bay
Để đáy tim nhỏ nhỏ hóa thành trống vắng.
Giống như phố phường xanh trong chiều muộn
Âm không vang, xuân tháng ba không vén lên
Đáy tim nhỏ được che đẩy kỹ càng nơi cửa sổ.
Tôi đạp đạp vó ngựa là sai lầm xinh đẹp
Tôi không phải người về, chỉ là một khách qua đường. . . . . .
Tôi không phải người về, chỉ là một khách qua đường. . . . . .
Mỗi khi tôi đạp lên những con đường đá ướt át, đứng trên nơi cao nhìn cảnh sắc Giang Nam với những đám mây trắng mông lung, tôi đều sẽ nghĩ về bài hát ‘Sai lầm’ mang giai điệu u buồn của Trịnh Sầu Dư.
Rời khỏi gió biển Đại Liên đã hơn nửa tháng, tôi giống như nhánh lục bình không rễ mà trôi dạt khắp nơi, cuối cùng tôi chọn một trấn nhỏ ở Giang Nam để dừng chân. Cô gái Giang Nam thật là đẹp, lời nói nhỏ nhẹ, mềm mại trôi vào tai khách qua đường, làm cho lòng khách mềm nhũn.
Sau khi tới nơi này, đáy lòng tôi toát ra một chút tiếc nuối
Tại sao tôi lại không được sinh ra ở đây? Như vậy tôi sẽ có được tính cách mềm mỏng giống những cô gái Giang Nam kia.
Tại sao tôi không thể được lớn lên ở đây? Như vậy tôi sẽ không gặp được con sói lạnh lẽo quanh năm.
"Hôm nay uống trà gì?" Mộng Di cất giọng dịu dàng đánh thức tôi khỏi những muộn phiền
Kể từ khi tôi tới Giang Nam, dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-nang-gia-nai-cua-tong-giam-doc-soi/551458/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.