🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đã nhiều năm trước, tôi có từng đến đây nhưng lãng đi một thời gian sau tôi cũng không còn nghe nói về khu đất này nữa, giờ thì nó lại mọc lên một nông thôn ở đây quá cách biệt với Thành Phố.



- Nếu có người ở, thì chắc chắn còn đường khác bộc vào mà xe hơi có thể đi, không lẽ cậu Thành lại không ghé thăm khu đất của mình, cậu ta là người kiêu ngạo chưa đầy 30 đã được thừa hưởng của cải giàu sụn từ ông già, lại còn là tên nham hiểm...



Ông Minh Khôi vừa nói đến khúc đó vẻ mặt ông đanh lại lo lắng nhìn ông Hoàng:



- Tôi sợ, con bé mà rơi vào tay của tên này chắc chắn là không có điều gì tốt cả.



Nghe ông Minh Phong vừa dứt câu thì ông Hoàng có vẻ hoang mang hai tay ôm đầu răng cắn chặt. Giọng nghiêm trọng nói:



- Trong hôm nay phải đến chỗ đấy, dù con bé có ở đó hay không cũng phải tìm cho bằng được.



Đoàn đứng ngoài sau cửa sổ lớn, cậu nghe thấy hết tất cả cuộc trò chuyện nãy giờ. Lúc này Minh Khôi và Phương Hà đi lại, Phương Hà gọi nhỏ:



- Cậu Đoàn!



Đoàn đảo mắt lên nhìn hai người họ rồi cúi đầu chào:



- Chào cô cậu.



- Chúng ta qua ghế đá ngồi đi.



Minh Khôi lên tiếng nói, không khí xung quanh có chút ủ rủ... Minh khôi tiếp tục hỏi chuyện Đoàn:



- Hôm xảy ra chuyện đến giờ bọn tôi chưa có đến hỏi thăm cậu, cậu trông đã khỏe hơn nhiều rồi.

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2947675/chuong-9.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Có Một Loại Bi Thương
Chương 9: Biến Cố Đẩy Chúng Ta Ngày Càng Xa
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.