Lời tự thoại mở đầu của Đoàn.
"Không khí ôn hoà, mọi thứ trở lại bình yên của cái thời mấy năm về trước. Tưởng chừng tất cả mọi thứ sẽ là như vậy nhưng hoá ra số mệnh thật biết trêu đùa, và người đó luôn muốn trốn tránh tôi"
Cũng là vào buổi sáng của ngày hôm nay, anh và mọi người cùng ăn sáng thì hay tin Cảnh Phi muốn sang Pháp. Tất cả khựng lại, hướng mắt về phía của cô. Cô mặc kệ những cái nhìn từ mọi người, chiếc đũa đang cầm trên tay vẫn không ngừng hành hạ mấy miếng thịt kho dưới chén, không để mọi người nhìn mình quá lâu, cô cất giọng nhàn nhạt bảo với ông Hoàng:
- Con thật sự muốn đi Pháp!
Ông Hoàng buông đôi đũa xuống đặt ngay ngắn trên chén cơm, hai tay ông đan vào nhau cất giọng nghiêm nghị hỏi:
- Sao con lại quyết định qua pháp, con lại muốn rời đi nữa sau? Con chỉ vừa mới về đây được mấy tuần, sau không ở bên cạnh ba và mọi người mà lại muốn đi qua đó?
Riêng về Đoàn thay vì nhìn cô như bao người, anh chọn cách cúi đầu xuống, miệng vẫn đang nhai nhưng miếng thịt đã nát bầm ra rồi mà anh lại chẳng có ý định nuốt xuống. Đoàn hình như đang trầm tư thứ gì đấy, cho đến khi nghe được một câu từ người cô chủ của mình, câu nói đó như sét đánh bên tai anh, anh lúc này mới dám ngẩng đầu lên từ từ nhìn sang phía cô:
- Con muốn rời xa chỗ này muốn tìm một cuộc sống mới, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946837/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.