Nhưng Minh Khôi lúc này lại đang cằn nhằn người con gái khác, anh nói giọng khó chịu:
-Bà Hà đang trên đường tới đây, lúc nào cũng là người chậm chạp nhất.
Đoàn uống một rụm rượu vang rồi nói:
- Tôi thấy cậu hay cằn nhằn cô ấy quá nhỉ? Hay là cậu để ý đến cô ấy...
Nghe Đoàn nói trúng tim đen của mình, Minh Khôi hơi bối rối gắt rỗng bảo:
- Chuyện đó là không thể xảy ra được, anh đừng suy nghĩ rồi nói linh tinh.
Chiêu Lâm từ từ đi lại cũng xen vào vài câu chọc tức Minh Khôi:
- Theo con mắt tình yêu của chị thì khoảng 70% là em thích con bé đó rồi, à chị có gặp mấy lần trông xinh xắn đáng yêu hợp với em đấy chứ!
Lúc này không thể chịu được nữa cậu quả quyết nói:
- Hai người có thôi đi không, tôi thấy hai người mới gặp mà cũng hợp nhau phết ấy chứ, tôi và Hà còn nhỏ nên chuyện thích thì cũng chỉ là hơi thích hơn những người khác thôi còn muốn đẩy đưa chúng tôi thì phải đợi thêm vài năm nữa.
Đoàn cũng không nói thêm gì, anh chỉ ngồi trầm tư du dương vào tiếng nhạc, trong lòng thầm nghĩ: "Lâu rồi bản thân cũng không có những phút giây như thế này, mình chưa một lần nào được nghỉ ngơi nhưng cô ấy trở về chưa kịp vui mừng được bao nhiêu thì lại rời đi. Tôi biết thân phận của mình thấp bé tôi cũng chẳng dám trèo cao nhưng sâu thâm tâm tôi vẫn mong mỏi thứ gì đó từ cô ấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946834/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.