🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Cô dùng hết sức chửi rủa ông ta, làm ầm ĩ trên xe, ông Thành lại cho ăn thêm vài cái tát trút giận lên cô. Phương Hà nằm phía sau cuối cùng cũng đã ngấm hết thuốc mà tỉnh lại, cô mệt mỏi mở mắt nhìn ngó xung quanh còn nghe loáng thoáng tiếng nói của Cảnh Phi:



- Đánh đi, đánh chết tôi đi, tôi sẵn sàng chết cùng ông.



Chiếc xe đang lao nhanh lên về phía trước thì chợt nhìn thấy xe cảnh sát đã chặn tất cả các lối đi của con đường, họ đành phải quay xe lại thì gặp ngay xe của Đoàn và Khôi đang ở phía sau chạy với tốc độ cao. Tiếng thở dài trong lòng Đoàn nặng trĩu, anh thầm mong: "Cô chủ của tôi, sẽ không sao cả." Ánh mắt kiên định hướng về chiếc xe trước mặt, giờ phút này ông Thành không còn đường lui nên đành kêu người kéo Phương Hà ngồi dậy cùng tôi. Tôi thấy thế liền hét lớn:



- Các người tính làm gì đây hả?



- Im mồm đi con khốn!



Họ lôi chúng tôi gần sát cánh cửa, lúc tôi thấy họ mở cửa ra nhưng với tốc độ này mà chúng tôi bị đẩy xuống thì cũng gãy tay gãy chân chứ chẳng đùa. Tôi cứ nghĩ họ chỉ hăm he hù dọa, ai ngờ là họ đẩy hai đứa xuống thiệt, cả xe của Đoàn và Khôi cũng phải giảm tốc độ lại khi thấy tình thế trước mắt.



Tôi và con Hà nằm lăn lóc giữa mặt đường rộng lớn, cả thân người tôi êm ẩm không cử động nỗi, riêng con Hà nó tuy vẫn còn hơi mơ hồ vì

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946760/chuong-59.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Có Một Loại Bi Thương
Chương 59: Tiếng Hét Muộn Màng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.