Câu nói của tôi làm cả hai người họ khựng lại hành động đang ăn, tôi thầm cười trong lòng rồi quay sang nhìn thẳng vào anh, tôi nói giọng khá kênh kiệu còn pha thêm chút đùa giỡn:
- Vậy nên đừng thấy điều em làm là cực. Tại em thích đâm đầu vậy đấy! Thôi ăn đi, đồ ăn còn phải hâm đi hâm lại nhiều lần mà, nhưng không phải lần nào cứ đi hâm lại là sẽ ăn được đâu. Nhiều món đồ nếu lỡ để qua trưa trong không gian ẩm móc thì cũng sẽ thiu thôi, mà thiu thì chỉ có vứt… hình như em nói gì lạ lắm à, sau cả hai người người đều ngưng lại không ăn nữa vậy?
Đoàn lúc này mới dịu giọng lên tiếng bảo tôi:
- Chỉ cần là món anh thích… anh nhất định sẽ không để nó thiu! Vậy nên vợ anh nói thì anh phải đảm bảo là đúng rồi, ăn đi… ăn nhiều vào.
Tôi là đang đối đầu với một con sư tử và một con rắn độc, bởi vậy hành động cũng phải hết sức dè chừng họ, người trước mặt và từng lời nói của anh, đều lạ lùng đến nổi chẳng cảm nhận được tình yêu như lúc trước. Buổi cơm trưa nặng nề cuối cùng cũng kết thúc, tôi thu dọn mọi thứ, lúc đứng lên định chào anh thì lại được anh kéo và ôm nhẹ vào lòng, lúc này Chiêu Lâm cũng không có trong đây, ăn xong chị ta đã tự động đi ra ngoài trước nên chỉ còn tôi và anh. Anh hủ hỉ vào tai tôi:
- Tối nay đừng lén qua phòng bé Sin nữa, đang nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946721/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.