Editor: SusanTrong nháy mắt, có vô số ý tưởng dở hơi chợt lóe lên trong đầu Trần Tiểu An, cậu đang lo không biết nên giải thích như thế nào mới ổn thì chuông cửa vang. Tuy không biết là ai lại ấn chuông cửa vào lúc này, nhưng không thể không nói người này tới thật đúng lúc, cứu mèo một mạng. Trần Tiểu An vọt tới cửa: “Em đi mở cửa.”
Quả nhiên lực chú ý của Dư Hoán chuyển từ lông mèo trắng sang chỗ khác: “Cậu không nhìn trước xem là ai mà đã mở cửa rồi sao, làm vậy rất nguy hiểm…”
Dù sao Trần Tiểu An cũng khuyết thiếu kinh nghiệm sống, có người nhấn chuông thì cậu liền mở cửa, sau khi đè tay nắm cửa xuống cậu mới cảm thấy đúng như lời Dư Hoán nói… Nhưng bất kể là người nào thì cũng đánh không lại cậu.
“Yô, Tiểu An!” Đứng ngoài cửa là Quý Nhất Nhiên, hắn ôm Y Xuy theo, trên người Y Xuy còn mặc một cái đầm công chúa bạch tuyết ngô không ra ngô mà khoai cũng không ra khoai.
Trần Tiểu An có chút bối rối: “Sao anh lại tới đây?”
“Vừa nghe nói Dư Hoán muốn nấu cơm nên tôi liền cấp tốc chạy đến.” Quý Nhất Nhiên nói xong thì cúi người xuống, Y Xuy giẫy ra khỏi lồng ngực Quý Nhất Nhiên rồi chạy đến bên chân Trần Tiểu An, “Tám trăm năm rồi tôi chưa được ăn cơm Dư Hoán nấu.”
Dư Hoán: “Anh thật là dư thừa.”
Quý Nhất Nhiên: “Gì vậy trời, thêm một người nếm thử tay nghề của cậu rồi lại còn khen ngợi cậu nữa, bộ không tốt hả?”
Dư Hoán liếc Quý Nhất Nhiên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161335/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.