Editor: SusanTuy nói mèo lại muốn chạy đi nhưng thật ra tới tối Quý Nhất Nhiên liền đưa Trần Tiểu An trở về khách sạn —— đến kịp lúc trước khi Dư Hoán kết thúc công việc. Dư Hoán vừa quay về phòng liền thấy Trần Tiểu An nằm sấp trên đất giống như một miếng bánh mèo [1].
[1]
Dư Hoán đi qua chạm vào cái mũi nhỏ hồng hồng của Trần Tiểu An: “Sao không có sức sống gì hết vậy?”. Đam Mỹ Sắc
Trần Tiểu An nghĩ thầm, tại mệt á, Quý Nhất Nhiên đưa cậu đi ký một đống tài liệu luôn, lại còn tìm nhà tạo mẫu đến chụp hình cho cậu nữa, làm xong hết thì trời vẫn chưa tối nên Quý Nhất Nhiên vội vã y như trong phim “Speed” [2] mà chạy về khách sạn của đoàn phim, rồi lại mang cậu trở về phòng. Trần Tiểu An còn chưa kịp hoàn hồn thì Dư Hoán đã về.
[2]
Dư Hoán ôm Trần Tiểu An đi vào trong, anh thấy thức ăn cho mèo ở trong chậu không vơi đi miếng nào thì hỏi: “Ăn không vô à? Bị bệnh ư?”
Trần Tiểu An thoát ra khỏi vòng tay của Dư Hoán, cậu nhảy xuống đất chạy vài vòng đuổi theo cái đuôi của mình rồi dừng lại ngẩng đầu nhìn Dư Hoán, đắc ý “meo” vài tiếng, ý là: “Không bị bệnh, hồi nãy tui ra ngoài chơi nên dĩ nhiên là chưa ăn đồ ăn anh chuẩn bị cho tui á… Xem tui buổi diễn một buổi sinh long hoạt hổ nè!”
Nhưng vẫn mệt, hổ không di chuyển nỗi nữa, Trần Tiểu An lại tiếp tục nằm bò ra đất, Dư Hoán không hiểu mèo con đang làm cái gì, bèn bế cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161332/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.