Editor: Susan“Vẫn luôn ở bên cạnh anh mà.” Trần Tiểu An ỷ vào việc Dư Hoán không nghe hiểu tiếng kêu meo meo của mình mà nói một cách trắng trợn. Vành tai trái nhòn nhọn bị Dư Hoán nhéo, Trần Tiểu An duỗi móng vuốt đập lên cổ tay Dư Hoán, ý bảo anh đừng nhéo nữa, nhưng mà móng mèo không thể sánh bằng tay người, Dư Hoán không chỉ nhéo lỗ tai cậu mà anh còn tha hồ xoa nắn mặt cậu một trận.
Trần Tiểu An liền dứt khoát cắn ngón tay của Dư Hoán, không cho Dư Hoán cứ làm bậy trên đầu mình, chỉ là cậu cũng không dùng lực, chỉ ngẩng mặt lên trợn trừng đôi mắt to tròn nhìn Dư Hoán, anh rút ngón tay lại: “Cái này không ăn được đâu.”
Trần Tiểu An: “Ai thèm ăn ngón tay chứ!”
Dư Hoán ôm chặt mèo vào lòng, một tay vỗ về trên lưng Trần Tiểu An, quay qua hỏi Quý Nhất Nhiên: “Tìm được ở đâu vậy?”
“Tình cờ gặp ở cửa”, Quý Nhất Nhiên thuận miệng nói, hắn lại nghĩ đến sau này nếu Trần Tiểu An biến thành người, vậy thì con mèo sẽ phải mất tích. Vì vậy hắn tiêm một mũi dự phòng trước cho Dư Hoán, “Con mèo này của cậu có một tâm hồn khao khát tự do, nó có thể chạy bất cứ lúc nào… Lần trước không phải cậu bảo anh đi tìm cửa hàng thú cưng kia sao, bữa giờ luôn có chuyện khác xen vào nên anh chưa kịp nói với cậu. Là do mèo tự chạy đi, nhưng cửa hàng thú cưng sợ phải gánh trách nhiệm nên bọn họ vừa đi tìm vừa dùng mấy cái video trước kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161331/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.