Editor: Susan“Ôi không có cách nào hết, cứ về trước đi rồi tính sau.” Trong đầu Quý Nhất Nhiên cũng không có chủ ý nào cả, nhưng cứ ở đây hoài cũng không phải là cách, hắn nói, “Sáng mai Dư Hoán có cảnh quay, chắc bây giờ cậu ta đang ngủ, thừa dịp tối nay tôi lại suy nghĩ biện pháp… Đi thôi Trần Tiểu An, cùng về thôi.”
Ôm tâm lý gặp may như vậy, Quý Nhất Nhiên dẫn Trần Tiểu An và mèo tam thể vừa mới nhặt được trở về khách sạn. Phòng Quý Nhất Nhiên ở cùng tầng với phòng Dư Hoán, lúc sắp sửa đi qua cửa phòng Dư Hoán, Quý Nhất Nhiên vẫn rất căng thẳng, đi một cách lén lút y như ăn trộm.
Mới vừa ngang qua cửa phòng Dư Hoán, cửa liền mở, Quý Nhất Nhiên bỗng chốc bị hoảng sợ: “Sao cậu….”
Có lẽ vừa rồi lúc đang trên đường Quý Nhất Nhiên vẫn chưa trả lời tin nhắn của Dư Hoán. Vì vậy Dư Hoán liền nhắn với quầy lễ tân nếu Quý Nhất Nhiên trở về thì báo với anh một tiếng. Lúc này Dư Hoán mở cửa vốn là muốn trực tiếp đi xuống sảnh chặn Quý Nhất Nhiên tại chỗ luôn, không ngờ mới mở cửa đã đụng phải hắn vừa mới trở về.
Dư Hoán tựa vào cạnh cửa, cũng không nói nhảm thêm, đi thẳng vào vấn đề nói: “Mèo đâu?”
Quý Nhất Nhiên nghĩ mình trốn không thoát rồi, hắn cũng không biết là dây thần kinh nào bị đứt, ngồi xổm xuống nâng con mèo tam thể bên cạnh mình lên. Mèo tam thể vô tội “meo” một tiếng.
Sắc mặt Dư Hoán vốn đã âm u, bây giờ lại càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161327/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.