Editor: SusanPhim trường ở vùng ngoại thành, gần đó không có cửa hàng thú cưng nào, Dư Hoán nhờ trợ lý đi siêu thị mua cái nệm nhỏ, với một ít cát mèo và thức ăn cho mèo chất lượng bình thường. Bình thường Dư Hoán chắc chắn không cho mèo ăn loại thức ăn này, nhưng trong tình huống đặc biệt, Dư Hoán lo rằng mèo bị đói bụng, anh chỉ có thể cho nó ăn no bụng trước.
Trần Tiểu An cũng không kén chọn, lao đầu vào chậu nhỏ đựng thức ăn cho mèo ăn không ngừng nghỉ, cho đến khi ủi cái chậu nhỏ đến chỗ nào cũng không biết. Dư Hoán buồn cười giúp nó đè cái chậu lại, Trần Tiểu An ngẩng đầu lên “meo” với anh một tiếng, ria mép dính đầy vụn thức ăn run lên. Ý của Trần Tiểu An là “Cảm ơn”, chỉ là Dư Hoán nghe không hiểu, anh chỉ có thể nghe được tiếng kêu meo meo.
Dư Hoán vừa nhìn Trần Tiểu An ăn, vừa gọi điện thoại cho người đại diện của anh: “Nhất Nhiên, lúc trước anh bảo hai ngày này sẽ tới tham ban?”
“Ừm, sao vậy?” Bên Quý Nhất Nhiên rất ồn, “Cậu gọi điện thoại đến đúng lúc lắm, gọi sớm một chút cũng không được đâu, anh vừa mới hạ cánh.”
Dư Hoán: “Nếu hạ cánh rồi vậy anh tới thẳng đây luôn đi.”
“Cũng không cho người ta thở hả?” Quý Nhất Nhiên cạn lời, “… Chẳng lẽ cậu xảy ra chuyện gì?”
“Không có, tóm lại là anh mau tới đây đi, anh với người mới chạy lịch trình hơn một tháng, không ngó ngàng gì tới em, bên ngoài đều đồn hai chúng ta mỗi người một nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161325/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.