Lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, rạng sáng ngày hôm sau Trác Lí đã đứng trước cửa phòng Viên Khởi Lương, đúng, cô sợ rằng Viên Khởi Lương sẽ trở quẻ, chưa tới tám giờ đã lên đường, quăng cô lại một mình đi tới toà án —— cô đã gặp nhiều người như vậy!
Vừa nhìn thấy Viên Khởi Lương, Trác Lí liền thở phào nhẹ nhõm, nói cười ríu rít, “Chào buổi sáng, Viên đại luật sư.”
Viên Khởi Lương thắt một cái cà vạt màu xám cùng với bộ âu phục màu đen không bao giở đổi, tóc tai gọn gàng, Trác Lí âm thầm cảm thán: Diện mạo người đàn ông này thật tốt, phong cách cũng tốt, rất hiện đại.
“Chúng ta sẽ đi bằng gì?”
“Tôi sẽ lái xe.” Viên Khởi Lương xách một cái túi màu đen, đi một mạch về phía trước, từng bước từng bước không ngừng.
Chỉ là, Trác Lí vẫn chưa hiểu câu “Tôi sẽ lái xe” của Viên Khởi Lương là có ý gì, “tôi sẽ lái xe” có phải là anh ta sẽ đi xe, còn cô thích làm sao thì làm.
“Bạn của tôi. . . . . .” Trác Lí tiếp tục sử dụng chiêu này, sau đó, cô thành công làm cho Viên Khởi Lương ngớ người 0,1 giây, chính xác, Viên Khởi Lương đã trúng chiêu “bạn của tôi”.
Cho nên, lúc tới tầng hầm của khách sạn, Trác Lí đã có được một chỗ ngồi ở hàng ghế sau trên chiếc Toyota Land Cruiser của Viên Khởi Lương.
Sau khi lên xe, Trác Lí gần như đắm mình vào sự sang trọng của chiếc xe này.
Nhìn từ bên ngoài, chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-le-nao-lai-nhu-the/2354902/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.