Trác Lí bị cơn đau nhức ở đùi đánh thức. Sau khi khôi phục lại ý thức, việc đầu tiên là cô ngửi thấy cái mùi đã rất lâu rồi chưa ngửi lại, nhíu nhíu lông mày, mở mắt ra.
Phản ứng đầu tiên: bây giờ là buổi tối.
Phản ứng thứ hai: đây là bệnh viện.
Phản ứng thứ ba: cô bị thương!!
Theo bản năng, Trác Lí hét lên, “Có ai không!”
Sau tiếng hét đó, y tá trực ca nhanh chóng chạy vào phòng bệnh, bật đèn lên.
“Cô đã tỉnh rồi sao?” Y tá trực là một người vô cùng đẹp, khoé mắt cong lên mỉm cười, nụ cười đó có một sức mạnh xoa dịu lòng người, trong nháy mắt nỗi sợ hãi trong lòng Trác Lí được xua tan.
“Tôi. . . . . . bị thương sao?”
“Chỉ là bị thương nhẹ ở phần chân, nhiều nhất 2 tuần là có thể xuất viện.” Có lẽ là để an ủi Trác Lí, nữ y tá không nói rõ về thương tích của cô.
“2 tuần?” Trác Lí muốn ngất, nửa tháng nữa cô phải trở về trường, công việc của cô . . . . . cuộc phỏng vấn của cô . . . . .
Cô đột nhiên nhớ tới Viên Khởi Lương, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng trước lúc ngất —— Viên Khởi Lương ôm lấy đầu cô —— sau đó, cô mất đi ý thức.
“Tôi đến bệnh viện bằng cách nào? Vị tiên sinh đi với tôi sao rồi?”
“Cô nói Viên tiên sinh?” mắt của cô y tá đột nhiên sáng lên.
Trác Lí gật đầu một cái.
“Anh ấy bị thương ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-le-nao-lai-nhu-the/2354900/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.