Nghỉ hè, các bạn họcđã đi gần hết, ngay cả Tất Thu Tĩnh cũng đã chuyển tới khu kí túcdành cho nghiên cứu sinh ở Thanh Hoa, chỉ có Chu Dạ vẫn ở lại trường.Mọi người chuyển nhà khí thế ngất trời, tới mức đầu ai nấy cũngmướt mồ hôi, còn Chu Dạ chỉ cần đem đồ lên thêm hai tầng, mỗi ngàychậm rì rì chuyển một ít, chính là kí túc xá dành cho nghiên cứusinh. Trong lúc mọi người đang rối loạn ngược xuôi, thì cô lại cực kỳnhẹ nhàng thư thái.
Trường cô, kí túc củanghiên cứu sinh chỉ có hai người, điều kiện được cải thiện rấtnhiều, không bị hạn chế bởi mấy qui định không hợp tình hợp lý. ChuDạ lớn tiếng cảm thán: “Vẫn là chủ nghĩa xã hội khoa học tốtnhất, cuộc sống nhân dân trình độ cao được nâng lên rất nhiều!” Mọiviệc yên ổn, cô lại bắt đầu đi tìm việc làm thêm trong hè.
Vệ Khanh bất mãn nói:“Chu Dạ, mùa hè tới rồi, Bắc Kinh nóng quá, chúng ta đi nghỉ hè đi.”Hiếm khi hai người ngồi ở trong phòng Vệ Khanh, Chu Dạ lại điên cuồngtìm kiếm công việc trên web, cũng không thèm ngẩng đầu lên: “Em khôngcảm thấy Bắc Kinh nóng gì cả, nhiệt độ cũng không cao lắm. Nhà emmới gọi là nóng, giống như lò lửa, ban ngày không dám ra ngoài nữakìa.” Cô định nhân lúc nghỉ hè kiếm chút tiền lo phí sinh hoạt.
Cho tới bây giờ, côvẫn chưa từng cầm tiền của Vệ Khanh, chỉ thỉnh thoảng Vệ Khanh muacho cô cái gì đó, cô cũng không dễ dàng nhận lấy. Đối với vật chấttrong cuộc sống hàng ngày cũng như vậy, tuy rằng không có nhiều tiền,nhưng cũng không đến mức khốn đốn, chán chường. Đôi khi mua vài ba thứđắt đỏ, lại đi làm kiếm tiền bù vào, tiêu diêu tự tại, thoải mái vôcùng. Tuy biết Vệ Khanh có tiền, nhưng cũng không có cảm giác gì.
Cô vẫn là sinh viên,cuộc sống muôn màu muôn vẻ, nhưng cũng không vì tiền mà không xoay sởnổi.
Lúc đầu với tínhcách này của cô, Vệ Khanh rất tán thưởng, nhưng bây giờ lại cảm thấycô quá khách sáo, dù thế nào thì cũng không cần vất vả như thế.Kiên quyết gấp laptop lại, nói: “Chu Dạ, chồng em không hi vọng em vìtiền mà phiền não. Kiếm tiền là chuyện của đàn ông.” Cô bị hắn vâyở trước bàn, trừng mắt nhìn hắn một cái, lại mở laptop ra: “Em khôngphiền não vì tiền, em có học bổng, nhưng em muốn tự mình kiếm tiền.”Cô luôn cảm nhận sâu sắc ằng, tiền do chính mình làm ra và tiền chamẹ cho hoàn toàn khác nhau. Tuy có chút vất vả, nhưng nhờ đó trưởngthành hơn nhiều, tích lũy kinh nghiệm, đó không phải là thứ mà tiềncó thể mua được. Từ sau khi nghỉ hè, thời gian chủ yếu là đi kiếmviệc.
Vệ Khanh ôm cô vàolòng: “Nếu không phiền não vì tiền, chúng ta đi ra ngoài chơi đi. Emxem, dạo này chồng em làm việc bận tối mắt tối mũi, em cũng chảthương anh chút nào.” Cô hôn hắn hai cái có lệ, xem như an ủi. Đúng làgần đây hắn thường xuyên đi sớm về muộn, dáng vẻ bận rộn.
Vệ Khanh đứng dậy thuxếp đồ đạc. Cô hỏi hắn làm sao, hắn nhíu mày nói: “Chúng ta đi thảonguyên Hô Luân Bối Nhi cưỡi ngựa đi, nơi đó thiên nhiên tươi đẹp, bây giờchính là thời điểm thích hợp nhất.” Hắn cứ nghĩ cô sẽ vui vẻ, nhưngkhông ngờ cô lại rầu rĩ nói không đi: “Giáo sư trường em mở một lớpdạy mỹ thuật tạo hình, hỏi em có hứng thú đi làm trợ giảng haykhông, tiền lương không nhiều lắm. Em nghĩ làm trợ giảng cũng tốt,cũng không tìm việc nữa.”
Vệ Khanh bất đắc dĩ, nói:"Chu Dạ, nếu em muốn làm thêm, tới công ty anh làm là được rồi,có đầy việc. Lương thỏa thuận.” Cô lắc đầu: “Em không muốn tới công tyanh làm!” Hắn buồn bực hỏi lại: “Quan hệ giữa hai chúng ta, có cầnrạch ròi như vậy không? Tới chỗ anh làm thì có gì không tốt? Trừ phiem muốn tránh anh.” Cô vội nói: “Không có mà.” Ngày hôm đó vì chuyệnđính hôn, hai người giằng co mãi, cho nên những chuyện mẫn cảm kiểunày, lúc chuẩn bị tranh cãi, cô luôn thức thời né tránh.
Vệ Khanh bá đạo nói:“Nếu không có, thì hãy tới công ty anh làm, hoặc đi cùng anh du lịchcũng được.” Cô làm mặt quỷ, cười hì hì: “Thỏ không ăn cỏ gần hang,em không tới công ty anh cho người khác bàn tán đâu.” Le lưỡi trêu hắn,chạy vào bếp bổ dưa hấu.
Vệ Khanh không biết làmsao với cô nữa, hiện giờ chỉ cần hắn dùng lời lẽ nghiêm khắc lýluận với cô, cô sẽ không tranh luận, cứ như vậy chọc cười, cợt nhảcho qua, làm hắn dở khóc dở cười, dù tức giận cũng không thể làmgì được. Ngay cả chuyện đính hôn, cứ dây dưa kéo dài như vậy cũngkhông phải chuyện tốt.
Chu Dạ bưng đĩa dưahấu ra, nói: “Vừa lạnh, ăn ngọt lắm, ăn cho mát, thể xác và tinhthần đều khỏe mạnh. Tới đây, ăn một miếng đi.” Vệ Khanh cắn mộtmiếng trong tay cô, một lúc lâu sau nói: “Chu Dạ, chuyện đính hôn, anhthật lòng, hi vọng em cũng cẩn thận một chút.” Cô ha ha he he gậtđầu, rõ ràng là không yên lòng.
Vệ Khanh tức giậnnói: “Chu Dạ, em có nghe không đấy?” Cô lườm hắn một cái: “Em cũngkhông bị điếc, đương nhiên nghe thấy. Nhưng, chuyện lớn như vậy, làchuyện chung thân đại sự cả đời, phải suy nghĩ cẩn thận một chút,đúng không?” Hắn xoa trán, thở dài: “Vậy em muốn nghĩ bao lâu? Hai nămhay là ba năm?” Cô âm thầm le lưỡi, xem ra kế sách kéo dài thời gianđã mất đi hiệu lực.
Vội ngồi trên đùihắn, ôm cổ hắn nói sang chuyện khác: “Được rồi mà, không nói chuyệnnày nữa, đỡ phải tức giận. Buổi tối anh muốn ăn gì? Em nấu cho anhăn có được không? Em làm món anh thích, được chứ?” Lại dùng chiêunày. Vệ Khanh căm giận, véo mạnh vào lưng cô một cái. Cô thầm oán:“Vệ Khanh, anh đánh em!” Sau đó đẩy hắn ra, mở tủ lạnh xem có đồ gìkhông.
Chu Dạ đang chồm hỗmngồi dưới đất nhặt rau, Vệ Khanh kéo cô đứng dậy, vất toàn bộ đồ ănvào trong bồn rửa. Cô kêu lên: “Đây là đồ ăn mà, sao lại ném đi?” Tứcgiận thì cũng không cần trút giận lên rau muốn chứ. Hắn kéo cô đi rangoài: “Không làm nữa, về mẹ anh nấu cơm cho ăn.”
Vệ Khanh thấy Chu Dạkhông nói chuyện, chọc chọc cô: “Chu Dạ, em thấy thế nào?” Biết rõcòn cố hỏi, cả nhà họ Vệ đều ra trận, cô ngăn cản sao nổi, chỉ cóthể gật đầu đồng ý. Cô bối rối, cố gắng trấn tĩnh, mỉm cười nói:“Cha Vệ, mẹ Vệ, về chuyện đính hôn, còn cần phải có cha con đồng ýđã ạ.”
Vệ Khanh ngẩn người,không ngờ cô còn lôi cả cha mình ra nữa. Vệ lão đại tướng gật đầu:“Đương nhiên, việc này còn phải chờ cha con đồng ý, nhưng mà, trướchết, chúng ta muốn biết ý con thế nào.”
Cô nghĩ thầm, mìnhcũng chưa nói là không đồng ý, chẳng qua bây giờ chưa muốn, mới lôicả gia đình mình ra. Nhưng nếu muốn cô tự mình thừa nhận, có chútxấu hổ nha, vì thế đỏ mặt, không nói chuyện. Mẹ Vệ oán trách Vệ lãođại tướng: “Ông xem ông đó, hỏi chuyện kỳ vậy, hỏi con gái nhà ngườita như vậy cơ chứ?
Vì thế việc này tạmthời gác lại, còn phải chờ ý kiến cha Chu Dạ rồi mới có thể tiếptục. Chu Dạ nghĩ chắc chắc cha cũng chưa muốn rời xa mình, có lẽ sẽkhông đồng ý chuyện đính hôn nhanh như vậy. Chỉ cần tự mình yêu cầu,dù thế nào cũng phải một hai năm nữa rồi tính tiếp.
Đêm đó Vệ Khanh đưa ChuDạ về, liền nói: “Chu Dạ, em xem khi nào thì chúng ta tới nhà em, đểcòn bàn chuyện chúng ta với bác trai.” Cô không ngờ hắn không kiênnhẫn như vậy, đêm nay vất vả lắm mới hoãn binh được, giờ hắn đãmuốn đi tới nhà cô, cô hơi căng thẳng, vội nói: “Vệ Khanh, em cho rằng,chuyện đính hôn cũng không cần vội. Thực ra, đính hôn thì có ích lợigì chứ, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn đấy thôi.”
Vệ Khanh đen mặt: “ChuDạ, em nói như vậy đúng là vô trách nhiệm. Anh không muốn nghe nhữnglời như vậy lần nữa đâu.” Cô quay đầu, bất đắc dĩ nhìn hắn: “VệKhanh, anh biết em không có ý như vậy. Em chỉ không muốn đính hôn sớmthôi, anh đừng ép em.”
Hắn trầm mặc mộtlúc, thở dài: “Nếu anh nóng vội, là vì anh rất để ý tới em. Chưa baogiờ anh sốt ruột như vậy, vội vàng tới mức cần đính hôn để chứngminh em thật sự thuộc về anh. Chu Dạ, chỉ là đính hôn mà thôi, em sợgì chứ?” Cô càng chống đối, hắn càng không muốn bỏ qua..
Cô ghé vào cửa sổ,nhìn bóng tối bên ngoài, giống như muốn bao trùm lấy cô. “Vệ Khanh,có lẽ vì em chưa từng trải, có nhiều chuyện không hiểu rõ. Trướcanh, em chưa từng hẹn hò với ai, càng không cần phải nói tới chuyệnđính hôn, kết hôn, cảm thấy chuyện đó còn rất xa vời. Cho nên, lúcanh đề xuất, em rất hoảng sợ, trong lòng rối loạn, em cũng không biếtphải làm sao. Em hi vọng anh cho em một thời gian, chậm rãi chấp nhậnchuyện này.”
Cô không hi vọng vộivàng ra quyết định, đây không phải trò đùa, dù sao cũng là chuyện cảđời. Cô sợ đi sai một bước, nữ gả sai chồng, tuy nói lời thôch, nhưngcũng là lời lẽ chí lý. Có bao nhiêu người, trước khi kết hôn đều keosơn gắn bó, sau khi kết hôn, tránh nhau như rắn rết. Mẹ từng nói,chuyện hôn nhân, trước khi kết hôn phải mở to hai mắt, sau khi kết hônthì chỉ mở một mắt, nhắm một mắt. Cô vẫn ghi nhớ trong lòng.
Cô mới mười chíntuổi, chuyện này khiến cô rất đau đầu. Vả lại, Vệ Khanh có thực sựthích hợp với cô hay không? Có nhiều chuyện về hắn cô cũng khôngbiết, thậm chí bạn bè hắn, cô cũng không rõ, rất xa lạ. Vệ Khanh đãgần ba mươi, không thể vẫn là giấy trắng, cô có can đảm nhận lấy?Quan trọng nhất chính là, tuổi tác chênh lệch như vậy, thói quen trongcuộc sống hoàn toàn khác nhau, có thể sinh hoạt hài hòa hạnh phúchay không? Ánh mắt cô mờ mịt, không có điểm dùng.
Cho nên, trước khi bỏra dũng khí tiến về phía trước, cô phải mở thật to hai mắt.
Vệ Khanh nghe cô nóixong, yên lặng nhìn ngoài cửa sổ, hồi lâu mới nói: "Chu Dạ, anh xin lỗi,anh đã không nghĩ tới cảm nhận của em. Nếu anh thật sự thích em, nêncho em quyền tự do lựa chọn, mà không phải sợ hãi mất đi, sợ hãi embỏ đi.” Dừng lại một chút, cười nói: “Việc anh phải làm, chính lànghĩ cách để em yêu anh. Anh cũng không phải là không có tư cách.” Vẫnlà một Vệ Khanh tự tin, tự phụ, tự mãn như vậy.
Ở tuổi này của hắn,cứ ngỡ rằng chuyện tình yêu chỉ là truyền thuyết, giống như khổngtước bay về đông nam, giống như Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Dù cốhết sức cũng chỉ đổi lấy một sợi u hồn, chỉ để lại một khúc cacó một không hai, để cho hậu thế truyền tụng bất hủ. Nhưng, giờ phútnày, vì sao hắn lại cam lòng tin tưởng? Cảm thấy không ai ngu bằngmình.
Chu Dạ nhẹ nhàng ômhắn, gắt gao tựa trước ngực hắn: “Cám ơn anh.” Hắn thở nhẹ, vì saochỉ đơn giản ôm cô như thế này, đã cảm thấy đủ mãn nguyện? Cô ngẩngđầu nhìn hắn, ngón tay lướt qua mặt hắn, nhẹ nhàng thư thái, giốngnhư có thể bay lên thiên đường, từ từ nhắm mắt nói: “Vệ Khanh, em đãnói em thích anh chưa nhỉ?”
Vệ Khanh cắn ngón taycô, cười nói: “Nói rồi, em từng nói ‘Vệ Khanh, em thích anh nhất.’.”Tình cảm êm dịu giữa bọn họ có phải chính là tình yêu không? Côđứng dậy: “Thật à? Em nói khi nào nhỉ?” Vệ Khanh khó thở, thế mà côkhông nhớ rõ? Tay giơ thật cao, ra vẻ muốn dạy cho cô một bài học,nhưng tới lúc rơi xuống, lại vỗ nhẹ nhẹ mặt cô, hừ nói: “Không ngờtrí nhớ của em kém vậyộng tác ôn nhu, giống như gió lướt qua mặthồ.
Bỗng nhiên cô cầm tayhắn: “Vệ Khanh, em thích anh nhất.” Nhìn vào mắt hắn, chậm rãi nóitừng tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, giống như lời nói từ tim gan.
Vệ Khanh hôn hô cô: “Ừ,anh biết rồi, vĩnh viễn sẽ không quên.” Hắn nghĩ hắn đi theo cô, nhấtđịnh sẽ lôi những chuyện ngốc cả đời ra nói hết. Những người yêunhau có mấy ai bình thường đâu!
Hôm nay, Chu Dạ đangchuẩn bị tư liệu trợ giảng, lại nhận được điện thoại của Vệ Khanh từchâu Âu về, tuần này hắn đi công tác. “Em thật sự muốn dạy ngườikhác vẽ sao? Anh nghe nói, bây giờ học sinh chuyên môn làm phiền thầycô giáo, nhất là học nghệ thuật, chẳng coi ai ra gì. Chẳng may gặpchuyện gì thì làm sao? Tốt nhất là không nên đi.
“Haiz… sao có thểnói vậy, em cũng học nghệ thuật mà! Đều là một đám trẻ con, cóthể gây ra chuyện gì chứ? Anh nghĩ nhiều quá rồi.” Vệ Khanh nhún vai.“Trẻ con vừa khóc vừa làm loạn, em không sợ ầm ĩ sao?” Cô vội nói:“Em rất thích trẻ con, nhìn giống như thiên sứ vậy, đóa hoa tương laicủa tổ quốc, rất đáng yêu nha.”
Bỗng nhiên Vệ Khanhcười rộ: “Em thích trẻ con như vậy, khi nào hai chúng ta cũng có mộtđứa nhỉ?” Cô đảo mắt một cái, bây giờ chuyện gì hắn cũng lôi ra đùađược, người ta càng nói, hắn càng nói mạnh hơn, để ý tới hắn mớilà lạ, giả vờ làm như không nghe thấy. Vệ Khanh lại cố ý trêu cô,nói chuyện, kể xem hắn ở Châu Âu làm những gì, ăn những gì.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]