Rời khỏi tập đoàn Vạn Vật, Mễ Uyển định sẽ tự mình đi một chuyến tới Huyền Vụ Sơn. Có chút chuyện, cô phải mặt đối mặt nói rõ với ông Ngụy mới được. Nhưng xe mới chạy được nửa đường, cô đã nhận được cuộc gọi của ông Ngụy.
"Chưởng môn, giờ cô đang ở đâu, có tiện để tôi qua tìm cô không? Tôi có chuyện muốn nói với cô." Trong giọng nói của ông Ngụy mang theo sự nghiêm túc.
"Sao thế?" Mễ Uyển tò mò hỏi.
"Mặt đối mặt nói thì hơn." Ông Ngụy nói.
"Tôi đang ở gần Huyền Vụ Sơn, để tôi qua tìm ông, mười lăm phút nữa tôi đến." Mễ Uyển thấy ông Ngụy ấp a ấp úng, không hỏi gì thêm, cô cũng sắp đến Huyền Vụ Sơn rồi, chờ gặp mặt mới nói cũng không muộn.
"Được, tôi chờ cô."
Cúp điện thoại, Mễ Uyển ngẫm nghĩ một lát, đoán được đại khái lý do ông Ngụy muốn tìm cô. Chắc hẳn là vì dịch bệnh đột nhiên bùng phát này.
Mễ Uyển quay đầu nhìn ra cửa sổ, hai bên ngã tư đã bắt đầu xuất hiện những người đeo khẩu trang. So với năm trăm năm trước, việc ứng phó với dịch bệnh của con người đã có tiến bộ vượt bật. Họ có cách phòng ngừa dịch bệnh lây lan, có đội nhóm nghiên cứu vắc-xin phòng bệnh, có hệ thống y tế để chữa bệnh. Không giống lúc trước, ôn dịch vừa xảy ra thì chỉ có thể phong tỏa cả thôn, tàn sát toàn trấn, thiêu rụi toàn bộ người chết.
Mễ Uyển không biết ôn dịch trong quá khứ có phải cũng do con người gây ô nhiễm môi trường mà ra hay không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427297/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.