Edit + Beta: SCR0811
Chữ "cướp" như cục gạch đập thẳng xuống đầu Mễ Uyển, thiếu chút đập ngốc cô.
"Không phải..." Mễ Uyển cãi lại theo bản năng.
"Vậy là mượn xác hoàn hồn." Phàn Thần nói giọng chắc chắn "Mấy tuổi rồi?"
"Hai mươi." Sao từ mượn xác hoàn hồn lại nhảy sang tuổi rồi, Mễ Uyển tiếp tục hoang mang.
"Cộng thêm thời gian làm quỷ nữa."
"520" Mễ Uyển trả lời.
"Số đẹp đó." 500 năm trước là lúc quan hệ giữa người bắt yêu và yêu tộc rơi vào giai đoạn căng thẳng nhất, cũng là lúc hai tộc đang hưng thịnh nhất. Hồn phách tới từ 500 năm trước có được một thân tu vi thế này cũng dễ hiểu. "Cây lan hồ điệp này vốn đã phát triển không tốt, nếu cô còn nhổ nó ra thì nó không sống nổi đâu."
Mễ Uyển nhìn chậu hoa dưới tay mình, nghĩ nửa ngày mới ra anh trai này lại nhảy từ tuổi về chậu hoa rồi. Tư duy bay nhảy liên tục như vậy chẳng lẽ là do sống lâu quá nên mắc bệnh sa sút trí tuệ của người già?
"Tôi đền tiền cho anh được không, ban ngày tôi không ra ngoài được, anh lại không cho tôi nhổ hoa ra." Mễ Uyển thương lượng. Thật ra cô có thể nhờ quản gia mua giúp, nhưng với cái tính khôn khéo của quản gia nhà mình, ông sẽ nhanh chóng nhận ra, đến lúc đó phúc lợi trèo tường lúc nửa đêm của cô cũng dứt luôn.
"Cô chết thế nào?" Tư duy của Phàn Thần lại tiếp tục nhảy vọt, hỏi một câu không chút liên quan.
"...Chết lúc bắt yêu." Mễ Uyển cảm thấy mình đã hơi quen với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427212/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.