Edit + Beta: SCR0811
Đông Giao ít người, cuộc sống về đêm cũng không nhộn nhịp như ở nội thành. Lúc này đang là rạng sáng, cả con phố ngoại trừ ánh đèn đường thỉnh thoảng chớp nháy ra thì không có bóng dáng một ai.
"Vù"
Trong sân nhỏ sát vách của nhà cũ Mễ gia bỗng nổi lên một trận gió xoáy cuốn bay vài mảnh lá cây, tiếp đó một nhánh dây leo trồi lên từ giữa nền đất bằng phẳng, dây leo ngày càng dài ra, lớn dần thành hình dáng con người rồi ngưng tụ lại thành một người đàn ông mặc áo dài, là kiểu áo cổ điển của Hoa Hạ nhưng có vẻ đã được cách tân, giữa nét cổ điển phương Đông lại pha chút thời thượng của phương Tây.
Anh đưa tay phủi phủi vạt áo không chút nếp nhăn, vừa định đi về phía sảnh chính thì chợt cảnh giác quay đầu nhìn sang bức tường bên phải mình.
Một bóng người tròn tròn đang bám vào bờ tường thở hổn hển, hẳn là bị mệt do hình thể quá khổ của mình.
Anh híp mắt, yên lặng nhìn theo.
"Xem ra mình phải kế thừa di nguyện của nguyên chủ cố gắng giảm béo, không thì sau này sẽ ảnh hưởng đến việc trèo tường... nhầm... ảnh hưởng đến sự linh hoạt." Mễ Uyển thở ra một hơi, định trèo tiếp thì bỗng bắt gặp một anh chàng mặc trang phục cổ đang nhìn mình với vẻ khó lường.
Người này rất đẹp, tuy Mễ Uyển từ nhỏ đã theo đường tu luyện, chả đọc được mấy quyển sách, không biết phải hình dung vẻ đẹp ấy thế nào nhưng cô lại nhớ đến lời dạy lúc nhỏ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427209/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.