Edit + Beta: SCR0811
Sau khi ăn sạch hai ly mì, húp cạn cả nước, Mễ Uyển ngồi tại chỗ vài phút rồi mới xoa bụng bước chậm về phía bệnh viện. Từ rất lâu rất lâu về trước, cô đã thấy cảm giác thỏa mãn sau khi ăn no còn thoải mái hơn cả tu luyện linh khí.
Không thể tưởng tượng được trên đời còn có mỹ vị như thế.
"Không phải tôi đã bảo các cậu không được rời đi nửa bước rồi sao? Người đâu?" Mễ Uyển vừa đi tới cửa phòng bệnh của mình, đã nghe thấy Diệp quản gia đang răn dạy ai đó bên trong.
"Tôi xin lỗi, tôi... tôi thấy cô chủ vẫn ngủ suốt nên mới đi vệ sinh một lát." Bảo vệ phụ trách trông coi Mễ Uyển cảm thấy số mình thật là xui tận mạng mà, một bước không rời trông chừng sáu bảy tiếng thì Mễ Uyển ngủ suốt, đến khi anh ta đi vệ sinh, chỉ mới có hai phút mà người đã không thấy tăm hơi.
"Cô chủ đâu, giờ cô ấy đang ở đâu?"
"Tôi đã tìm khắp bệnh viện rồi nhưng không thấy, có lẽ.. đã chạy mất rồi."
"Cậu..."
"Tôi ở đây nè." Mễ Uyển vội vàng lên tiếng, cô không ngờ mình chỉ ra ngoài đi ăn một lát mà còn có thể liên lụy đến người khác.
"Cô chủ?" Diệp quản gia xoay người, nhìn vẻ mặt thỏa mãn cơm no rượu say của Mễ Uyển, lập tức trầm mặt: "Cô lại đi hút sao?"
Gì? Hút mì sợi hả?
"Ừ, mới hút."
Diệp quản gia hít sâu một hơi mới giữ cho bản thân không bùng nổ, cai nghiện suốt nửa tháng, xem như kiếm củi ba năm thiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427208/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.