Năm ấy tốt nghiệp Đại học, anh chọn đến làm việc ở một công ty của thương nhân nước ngoài tương đối có quy mô, từ tay không mà làm nên, anh nói với cô, trong vòng năm năm anh đã có chức vụ quản lí, thêm năm năm nữa, đã đứng trong hàng ngũ chức vị quan trọng.
Cô tin anh, chỉ cần là anh nói, cô đều tin anh vô điều kiện.
Trên thực tế, chưa đến ba năm anh liên tục được thăng chức. Anh rất liều, cũng rất cố gắng, có lúc nhìn sự mệt mỏi quấn lấy bóng anh, cô thực sự đau lòng, chỉ mong anh đừng ép bản thân quá.
Nhưng anh cười, nói: "Không đánh liều, sao có thể làm cho em hạnh phúc?"
Anh, trên vai đã nhận trách nhiệm gánh vác hạnh phúc cho một người khác.
Sau khi tốt nghiệp được ba tháng, cô tìm được một công việc ở tòa soạn, một tháng sau, có đồng nghiệp nam đưa cô về nhà, một tuần lễ sau đó, đồ đạc của cô bị bạn trai lừa đem về ở chung.
Mẹ cô cười thùng giấm của anh quá lớn, anh khẽ hừ một tiếng, sau đó bùng nổ với cô: "Em nói xem ai đã tố giác với anh?"
"Mẹ?!" Không thể nào? Mẹ vốn là người phê bình con cái rất kín đáo, đấu tranh nội bộ sao?
"Để anh xem em còn muốn đổi người nuôi không."
Chuyện đó cũng là vì anh ba ngày hai bữa cứ đến nhà cô ăn cơm, sau khi ăn xong thì tự động xắn tay áo rửa chén, động tác đó làm xảy ra rất tự nhiên. Thái độ của mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hop-co-tan/2439564/chuong-8-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.