Phải thừa nhận, hắn là một bác sĩ tâm lý vô cùng ưu tú, lắng nghe tình trạng của cô, dẫn dắt co phân tích tâm trạng, dạy cô đối mặt với khoảng không trống rỗng kia. Sự hiện hữu của hắn, làm cô cảm thấy an tâm, trong cái hang sâu thẳm đó, không phải chỉ có mình cô, trong lúc cô cảm giác mình sẽ bị cắn nuốt đến không còn sức lực, hắn đã xuất hiện, hơn nữa còn đưa tay giữ cô lại. Cô rốt cuộc cũng cảm thấy tim mình đang đập, cảm thấy mình vẫn còn sống. Từ từ, tìm lại tri giác đã đánh mất, cô nhớ lại rất nhiều chuyện, mặc dù còn có những đoạn ký ức rời rạc, nhưng cô biết, hắn sẽ giúp cô tìm lại được.
Đúng mười giờ, tiếng chuông cửa vang lên, không thiếu một giây. Cô mở cửa, không tốn nhiều thời gian để xác nhận người đang ngoài cửa. Hắn từng bước tiến vào, lấy dép lê thay vào, động tác quen thuộc lại thuần thục, tự tại giống như sau một ngày làm việc về nhà. Bóng dáng cao lớn đứng ở bàn ăn, xoay người lại, nhướng mày nhìn cô: “Đã làm được?”
”Em cho rằng em đã từng nói với anh.” Ừ, cô đã từng nói.
”Anh có thể ăn không?”
”Có thể.”
Cắt một miếng nhỏ bỏ vào miệng, vị xốp mà không ngán, không nghĩ rằng rất ngon.
”Tháng kia, em đan một cái khăn quàng cổ, sau đó lại đan một cái áo ấm. Tháng trước, em thử vẽ phác họa, sau đó vẽ tranh sơn dầu. Tuần trước, em thuận tay nấu vài món ăn gia đình, để anh cho rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hop-co-tan/2439533/chuong-1-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.