Người ta nói cô là một cô gái mê muội, có người lại nói cô là con riêng của một phú hào giàu có, có người lại nói cô là một quả phụ, cũng có lời đồn cô là tình nhân được bao dưỡng, cũng có người nói cô là một u hồn dạ quỷ. Nhưng bất luận là nói như thế nào, tóm lại chỉ có một cái kết luận, cô là một người phụ nữ không thể ra ánh sáng.
Cô có một mái tóc vừa đen vừa thẳng dài qua khỏi thắt lưng, nhìn ra được chất tóc của cô rất tốt, từ cái nhấc tay giơ chân đều nhẹ nhàng thanh thoát như điệu vũ, lơ đãng làm lay động lòng người. Trên gương mặt trái xoan là một đôi mắt to đen trong sáng mà sâu thẳm. Dáng người mảnh khảnh, đôi chân thon dài, cổ cao quý phái. Không thể phủ nhận, nàng sẽ làm cho con người ta không tự chủ phải quay lại nhìn, vấn vương một người con gái xinh đẹp.
Chẳng qua là, trên gương mặt mỹ lệ có chút tái nhợt, dù cho ngũ quan có xinh đẹp đến cỡ nào cũng luôn không có cảm xúc. Cô rất ít nói, nếu không cần thiết thì không lên tiếng, luôn lạnh nhạt, lạnh lùng. Băng sơn mỹ nhân sao? Cũng không đúng lắm, có thể nói giống như suối chảy đầu xuân, trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Dương Phẩm Tuyền ngừng tay viết bệnh lý, chỉ chăm chú nhìn cô.
”Bác sĩ Dương?” Đôi mắt như suối nước trong trẻo nhìn hắn, không một chút gợn sóng.
Bị bắt quả tang đang nhìn trộm, hắn không chút hoang mang, cũng không che giấu, đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hop-co-tan/2439531/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.