Hai năm sau…
Giữa một bầu không khí ấm áp của mùa xuân, lại xuất hiện một khung cảnh hạnh phúc.
Tại nhà hàng Predst là hình ảnh cô dâu chú rễ hạnh phúc mỉm cười với nhau,Tuấn Khải đến trước mặt Văn Vĩ và Ái Linh nở nụ cười vui vẻ, “Hai ngườiquả thật là tiểu quỷ, vậy mà đi trước anh một bước rồi.”
Ái Linhmỉm cười trêu lại, “Anh cũng bớt trêu hoa ghẹo nguyệt lại thì sớm muộngì cũng có tình yêu thôi, Anh cả, trong em thế nào?”
“Em gái củaanh là xinh nhất trên đời này rồi, này Văn Vĩ, tuy rằng tôi nễ mặt Thanh Băng nhưng tôi sẽ không tha cho cậu nếu câ dám làm khổ em gái vàng ngọc này của tôi đâu.” Tuấn Khải nhìn Văn Vĩ như là cảnh cáo cũng nhưng đang đùa giỡn.
Văn Vĩ mỉm cười đầy hạnh phúc, “Anh yên tâm, chỉ sợ con nhóc này ăn tươi nuốt sống em thôi.”
Ái Linh nhéo Văn Vĩ một cái, “Nói gì hả?”
Bầu không khí náo nhiệt hạnh phúc khiến người ta vui vẻ không thôi.
Từ đằng xa một thanh âm có vẻ như tuổi thân lại không nghiêm túc truyềnđến, “Hazz, trời thật bất công, một gương mặt đẹp trai anh tuấn lại cótài phóng dao giỏi như tôi lại phải chịu thua một thằng nhãi…”
Minh Khuê từ đằng xa đi tới liếc Tử Hạo một cái , “Tử hạo, anh và Tuấn Khảiđiều thuộc dạng hoa công tử, nếu bớt lăng nhăng lại thì may ra còn cóngười để ý.”
Tuấn Khải và Tử Hạo khá ăn ý trong vấn đề trêu chọc người khác, bọn họ một xướng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hoc-sinh-ba-dao-cua-the-gioi-ngam/1970076/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.