Mùi vị của nước mưa ngày càng dày đặc rồi sau đó một trận mưa tựa hồmuốn trút hết đau thương ập xuống, cành cây ngọn cỏ nơi đây cũng bị giólay đến ngã xuống bất lực mà nằm dưới đất.
Vào cái thời khắc mà con người tuyệt vọng nhất, vào khoảnh khắc tất cả tưởng chừng kết thúc ấy…
Hai thân ảnh từ trong biển lửa dìu nhau đi ra, khiến mọi người kinh hỷ.
“Lão đại.” Tất cả mọi người chạy đến.
Thanh băng tóc tai rũ rượi, cả người cô toàn vết thương và bị nước mưa làmướt khiến mái tóc dài dính vào cái cổ trắng nõn kia, nhưng cô không quan tâm thương thế của mình, cô dìu Thiên Nhiễm ra ngoài, mọi người chưakịp đỡ thì Thanh Băng đã ngã khuỵ xuống đất, cô muốn hôn mê một lát, côrất mệt rồi…
Nhưng không được, lý trí của Thanh Băng nhắc nhở côtuyệt đối không được ngủ, bởi vì có lẽ….những việc sắp tới cô đối mặt sẽ là một khoảnh khắc cuối cùng mà cả đời cô không được thấy nữa…
Vài cái lúc mà quả bom nổ tung ấy, tưởng chừng như Thanh Băng lại một lầnnữa chết vì bom thì một thân thể cường tráng đè lên cô, làm sao có thể?
Thiên Nhiễm làm sao có thể dùng thân thể của mình để che chắn thay cô?
Thiên Nhiễm như hôn mê, phần ngực vẫn phập phồng lên xuống, phần lưng vì checho Thanh băng mà bị lở một khoảng rất lớn, tựa hồ có thể thấy cả sốnglưng, khắp người anh đầy máu…
Thanh Băng dùng hết sức đỡ hắn dậy, giọng nói cô chứa đầy sự hốt hoảng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hoc-sinh-ba-dao-cua-the-gioi-ngam/1970075/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.