Sau bốn tiếng phi hành, Bạc Hùng đã đặc chân lên tổng thành. Thông thường, để đi hết quảng đường vừa rồi, phi thuyền dân dụng phải mất hơn hai ngày, nhưng phi thuyền này của đại tướng quân Hoắc Cách, là chiến cơ cấp bạch ngân của quân đội, chuyên dụng để di chuyển trong môi trường có trọng lực, tốc độ nhanh hơn không chỉ vài lần.
Bạc Hùng đang bước sau đại tướng Hoắc Cách trên hành lang tiếng vào phòng bầu dục, khác với mấy tiếng trước đây trong không gian ảo, lần này tâm trạng Bạc Hùng lại rất bình tĩnh. Cái chết của đại sư Lý Khanh, cùng tràn chiến đấu vừa rồi, đối với hắn mà nói, chính là một lần tâm cảnh đột phá. Bạc Hùng lúc này đã khôi phục lại không ít, năng lượng sinh mệnh tinh thuần vô cùng quý giá, nếu chỉ tính giá trị vật chất đơn thuần, thanh năng lượng tinh thuần màu đỏ vừa rồi Bạc Hùng nhận được, có lẽ gấp đôi giá trị của Thanh Thương. Nó là thứ có thể giữ lại một mạng của tướng quân trên sa trường, độ trân quý không phải dùng tiền có thể so sánh. Bạc Hùng lòng vô cùng cảm kích đại tướng quân Hoắc Cách.
Khôi phục lại quân trang cấp bạch ngân như cũ, cầm trong tay tấm huy chương màu vàng kim, là bản thu gọn của Thắng Khuê giáp, hai tay để tấm huy chương lên bàn, Bạc Hùng nghiêm trang, cúi đầu chắp tay nói:
_Mạc tướng Bạc Hùng, tham kiến ngài lãnh tụ, cùng các tổng lãnh sự. Nhiệm vụ của mạc tướng đã thất bại, xin chịu trừng phạt, nhưng xin cho mạc tướng được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gioi-khach/1990420/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.