Vương Lang ngơ ngác, đứng trong sân như người mất hồn, nhìn căn nhà của sư phụ giờ chỉ còn là một đống hỗn độn. Lòng hắn dâng lên nỗi hồ nghi, nhớ tới biểu hiện lúc từ biệt hôm qua, sự bất an dần trỗi dậy. Mãi tìm kiếm hồi lâu, hỏi thăm hết mọi nơi có thể nhưng vẫn không tìm ra tung tích, đến trưa thì Vương Lang đành thất thiểu đi về.
Nhìn con trai buồn bã, đến cơm sáng vẫn chưa ăn, mẹ của Vương Lang biết có việc không hay. Khi biết chuyện của lão bản, bà suy nghĩ một chút rồi xuống bếp nấu cơm trưa.
Bữa ăn hôm nay thật thịnh soạn, dù lòng đang rối bời nhưng Vương Lang vẫn ăn thật ngon miệng. Pha sẵn một ấm Thanh Tâm trà, bà lấy ra một cái hộp cũ kĩ, để QRN5mmZ trước mặt Vương Lang.
_ Có một chuyện mẹ cần phải cho con biết, đây là bí mật mẹ vẫn dấu kín mười bốn năm nay. Đã có lúc mẹ mong sẽ không bao giờ phải nói cho con, để cuộc sống mãi như thế này, rồi con lấy vợ sinh con, mẹ có cháu bồng bế, chỉ cầu hai chữ bình an là được.
Cầm cái áo trẻ con đặt trong hộp trên tay, bà khẽ vuốt mấy sợi tóc trên trán Vương Lang, quay lưng nhìn tấm hình gia đình treo trên tường, bà chìm vào hồi ức rồi bắt đầu kể.
Mười bốn năm trước, khi cha Vương Lang là Vương Thạch ra đồng, đang giữa buổi cày, bỗng từ không trung xuất hiện một quả cầu không gian, từ trong quả cầu, một người đàn ông trung niên mình đầy thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gioi-khach/1990418/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.