Chương trước
Chương sau
BÙM…BÙM…BÙM

Tiếng chuông báo thức của nó vang lên lần thứ n.

– Nó: Im ngay cho chụy ngủ- Nó quát lên và quăng cái đồng hồ tội nghiệp vào tường. Và thế là chiếc đồng hồ đã ra đi vĩnh viễn.

Chuyện là đêm qua nó uống say quá tới nửa đêm mới lết về nên cu Xin nhà ta sáng nay không thể dậy đi học nổi với cái đầu đau nhứt của mình. Sau khi thức dậy và vscn xong thì nó bước xuống lầu. Gọi to

– Nó: Bác ơi!!! Có gì ăn không con đói quá akkkkk.

– Bác quản gia: Nào ngồi xuống ăn đi nè. Đêm qua cháu làm gì mà uống say thế kia- Vừa dọn thức ăn ra bàn bác quản gia vừa cằn nhằn.

– Nó: Hì hì… tại đêm qua con vui quá nên uống hơi nhiều

Nói rồi nó cắm cuối ăn như một con heo. Làm bác quản gia cũng chả biết nói gì với nó. Sau khi ăn uống no nê thì nó chợt nhớ đến cô.

– Nó nghĩ: Hôm qua uống say quá không nhắn tin nhắc cô ngủ sớm với ăn tối không biết cô có bỏ bửa không nữa ==

Trường học

Hiện nay không khí im lặng đang bao trùm lớn 10A2, chỉ nghe được tiếng của cái máy quạt đang quay vù vù trên trần nhà. Vì giờ đang là tiết toán của cô giáo chủ nhiệm nên không ai dám hó hé. Nhưng không hiểu sao bình thường cô giáo chủ nhiệm của họ đã lạnh hôm nay lại lạnh thêm vài phần làm cho lớp như đang trong hầm băng vậy. Về phần cô hôm qua không nhận được tin nhắn của nó cô thấy thiếu thiếu nhưng cũng chẳng quan tâm. Hôm nay lên lớp lại không thấy khuôn mặt ngố tàu kia trên lớp thì cứ cảm thấy khó chịu trong người. Và cuối cùng tiết toán cũng đã kết thúc. Mọi người đứng lên chào cô và lần lượt xách cặp ra về. Cô cũng đứng dậy ra về ngay sau đó. Hôm nay không có cái bóng ngố tàu đi theo sau cô cứ thấy thiếu thiếu nhưng cô tự cho rằng đó chỉ là một thói quen thôi. Không quan trọng.

– Cô nghĩ: Hôm nay sao trong lòng mình cảm thấy thật khó chịu. Cảm giác như thiếu một cái gì đó nhưng lại không xác định được đó là gì. Chẳng lẻ là do nhóc ấy. Chắc không phải đâu. Haizzz thói quen thật đáng sợ.- Vừa đi cô vừa lắc đầu để xua đi những suy nghĩ ấy của mình. Sau khi gạt bỏ những suy nghĩ ấy cô lại lên xe về nhà.

Bây giờ nó đang ngồi trên ghế salon ở phòng khách vừa xem tv vừa canh giờ cô đi dạy về để nhắn tin cho cô. Không gặp cô mới có một ngày mà nó đã nhớ cô rất nhiều.

– Nó: Haizzzz nhớ cô quá ak ~.~. Nhớ giọng nói ấy, dáng người sεメy ấy, còn có cả mùi hương quyến rũ kia nữa chứ. Người gì mà hoàn hảo thấy sợ. Không biết khi nào cô mới nhìn về phía em đây…

Sau một thời gian than thở nhìn trời nhìn mây nhìn tv thì cuối cùng cũng đến giờ. Nó lật đật cầm cái ip lên nhắn tin cho cô.

– Nó: Cô ơi!!!

– Nó: Cô về nhà chưa????

– Nó: Cô về rồi thì nhớ ăn cơm và ngủ trưa nhé. Đừng có bỏ bửa đó

– Nó: Yêu cô:))))

– Cô: seen

Tại nhà cô. Sau khi về nhà thì cô nhận được tin nhắn, mở ra xem thì là tin nhắn của nó.

– Cô nghĩ: Tưởng là không nhắn tin cho mình nữa chứ. Nhóc này cũng thật kiên trì =.=

Không hiểu sao khi nhận được tin nhắn của nó thì tâm trạng của cô tốt hơn nhiều không còn khó chịu như hồi sáng nữa.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.