Chương trước
Chương sau
Trên hành lan trường học có 1 người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ mang một khuôn mặt lạnh lùng đi trước và một cậu nhóc với đôi kính cận che hết nửa khuôn mặt nhìn hơi ngu ngốc đi đằng sau.

Nè!! Em đi theo tôi hoài không biết chán hả???- Người phụ nữ rất xinh đẹp lên tiếng

Không. Em rất vui khi được nhìn thấy cô, được đi theo sau hình bóng của cô ( còn có mùi hương quyến rũ ấy nữa 😍😍😍)- Nó với một ngoại hình rất là nam tính nhưng nó lại là con gái lên tiếng

Người phụ nữ không nói gì nữa mà chị đạp gót chân đi về phía trước. Tiếng giày cao gót vẫn vang lên đều đều cho tới bãi giữ xe của giáo viên. Hình bóng 1 cô giáo xinh đẹp theo sau là một cậu nhóc đầu nấm với cặp kính cận in bóng trên sân trường.

- Nè. Trả cặp đây để tôi đi về…

- À dạ vâng đây. Tạm biệt cô. Cô về cần thận nhé!!!

Cô không nói gì mà cứ nhận cặp rồi lên xe đi về bỏ mặt nó đứng đó một mình ở sân trường.

12h30

Trong một căn biệt thự với màu trắng và cam là màu chủ đạo. Nội thất bên trong thật sang trọng.

- Bác quảng gia ơi cháu về rồi đây – nó hớn hở bước vào nhà

- Về rồi hả cu Xin – một người phụ nữ trung niên bước ra với vẻ mặt nhân hậu đang mỉm cười với nó – Bác quản gia người đã thay ba mẹ nó chăm lo cho nó từ nhỏ tới lớn. Vì ba mẹ nó phải lo công việc bên nước ngoài thường xuyên nên không chăm sóc nó được. Nên nó xem bác quản gia như là mẹ của nó vậy.

- Bác này (=.=) Cháu lớn rồi mà cứ kêu: cu Xin…cu Xin… là sao…

- Haha…cháu có lớn thế nào thì vẫn là cu Xin của bác…haha

- Thôi cháu kệ bác. Có gì ăn không bác ới. Cháu đói quá…- Vừa nói nó vừa làm hành động xoa bụng rất đáng yêu:))))

- Nói lớn rồi mà hành động như con nít vậy đó. Lại đây, bác đã nấu sẵn cho con những món con thích nè. Lên lầu tắm rửa đi rồi ăn.

Vừa nghe xong nó đã chạy ngay lên lầu và tắm thật nhanh để ăn cơm. Sau khi ăn cơm xong nó nhắn tin cho cô. Cô vừa về nhà đang chuẩn bị xuống nấu ăn thì tin nhắn tới.

– Cô ơi ♡.♡

Cô thấy có tin nhắn nhưng biết là nó nên cô cũng không muốn trả lời. Nó đã quen với hành động này nên thấy cô lâu quá không trả lời nó lại nhắn tin tiếp theo.

– Cô về nhà chưa???

– Cô về rồi thì nhớ ăn uống đầy đủ. Và nghỉ trưa nha.

– Yêu cô:))))

Cô không rep mà chỉ để seen tin nhắn. Nó cũng dần quen với điều đó. Tuy lúc đầu nó rất buồn nhưng dần dần rồi cũng quen. Sau khi nhắn tin cho cô thì nó cũng lăn ra ngủ.

7g30

Reng…reng…reng…

Nó bắt máy lên và trả lời với giọng ngáy ngủ- Alo

– Trời giờ này mà mày còn ngủ hả???? Mau dậy đi bar với tao nè.- cậu bên đầu dây bên kia hét lên với nó.

– Rồi…rồi….15p nữa qua nhà tao rồi đi.

Nói rồi nó cúp máy và vào vscn để đi. Hôm nay nó chọn cho mình một cái quần lửng ngang gối màu đen phối với một cái áo thun trắng và một cái áo khoác đen bên ngoài, đi kèm với đôi nike và cái đồng hồ richard màu trắng trông rất cool ngầu. Nó dùng keo để vuốt tóc lên chứ không để cái đầu nấm nữa trông rất đẹp trai. Khi làm xong mọi thứ nó đứng ngắm mình trước gương.

– Trông mình cũng đẹp trai quá chứ:)))

Chắc các bạn thắt mắt cái kính cận của nó đâu. Thực ra nó không bị cận chỉ là khi đi học nó rất thích đeo kính, nó nghĩ đeo kính sẽ nhìn trí thức hơn ( lưu manh mà giả danh tri thức 😂😂😂) và nó không muốn mọi người chơi với mình chỉ vì ngoại hình và tiền bạc nên nó đã xuất hiện ngày đầu tiên ở trường với một chiếc xe đạp không thể cũ hơn và 1 bộ dạng thật ngố tàu. Với danh nghĩa là nhận được học bổng vào trường nên chả ai thèm quan tâm tới một đứa như nó. Thật may là nó vào trúng một lớp hoà đồng nên mọi người không những không kì thị mà còn giúp đỡ nó nhiều hơn.

Sau màn tự sướng trước gương nó bước xuống lầu.

– Chà chà hôm nay con đi đâu mà đẹp trai thế- Bác quản gia

– Nó: Bình thường con không đẹp trai sao bác:))))

– Bác quản gia: …

– Nó: Haha không giỡn với bác nữa con đi chơi với Phong một xíu.

– Bác quản gia: uk. Đi chơi nhớ về sớm nha

– Nó: Vâng. Bác ngủ sớm đi không cần chờ con đâu.

Sau khi nói chuyện với bác quản gia xong nó xuống hầm và lấy chiếc moto thân yêu của mình để đi với cậu. Vừa mở cổng thì cậu đã đứng đó định gọi cho nó. Hôm nay cậu mặc một cái quần jeans lửng trên mắt cá cùng với áo thun tay dài màu trắng phối với đôi vans nhìn rất đẹp trai.

– Nó: đi thôi nào!!!

Nói rồi nó leo lên xe phóng như bay theo sau là cậu. 2 chiếc xe lao vun vút trên đường.

Tại Night Bar

Nó và cậu vừa gạt chống xe bước xuống. Khiến bao nhiêu con người đổ ầm ầm.

– Quần chúng A: Trời anh áo trắng đẹp trai quá đi 😍😍😍

– Quần chúng B: Không tao thấy anh áo khoác đen soái hơn

– Quần chúng C: Ước gì đó là bạn trai tao

Và cuộc tranh luận vẫn diễn ra rất ác liệt. Nó và cậu cũng nghe thấy nhưng họ không quan tâm. Vì chuyện này xảy ra một cách thường xuyên tới nổi họ coi nó như một thói quen vậy. Sau khi 2 người đã ngồi vào khu vực VIP của bar thì bồi bàn đem tới cho họ một chai Brandy. Vì nó là chủ ở đây nên mọi người đã quá quen thuộc với cậu và nó.

– Bồi bàn: Mời cậu chủ với cậu Phong ạ

– Nó: Được rồi cậu đi làm việc đi.

Nó là như vậy luôn lạnh nhạt với mọi người xung quanh chỉ trừ những người thân quen. Sau một lúc nhấm nháp rượu thì cậu lên tiếng.

– Cậu: Chuyện mày với cô như thế nào rồi????

– Nó: Còn như thế nào nữa. Mọi chuyện vẫn vậy thôi- Nó nói với một giọng buồn buồn sau đó lại cầm ly rượu lên hớp 1 ngụm

– Cậu: Mày không định từ bỏ sao???- Cậu thấy nó bày ra bộ mặt chán nản như vậy thì khỏi thấy thương bạn mình vì một người con gái không yêu mình mà như vậy thật không đáng chút nào

– Nó: Nhiều khi tao cũng có ý định đó nhưng mỗi khi nhìn thấy cô lại muốn đến gần cô hơn dù cô không quan tâm tao nhưng chỉ cần gần cô một chút là tao vui rồi

– Cậu: Nhưng…

– Nó: Uống đi nào sao hôm nay mày nói nhiều như bác quảng gia nhà tao vậy.- Không để cậu nói hết câu nó đã nhảy vào chặn miệng của cậu

– Cậu: Kệ mày đó. Nào uống đi nào!!!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.