Edit: thienbao95
“Ông chủ Lưu, ông cũng có nghiên cứu đổ thạch sao?” Tô Vũ hỏi.
Lưu Chí Quân cười khổ một tiếng, đáp: “Diễm tiểu thư, mặc kệ là đổ thạch hay đồ cổ, nhãn lực mặc dù quan trọng, nhưng quan trọng hơn là vận may. Có người có thể giàu lên trong một đêm ở đây, cũng có người một đêm biến thành nghèo rớt mồng tơi, thua mất hết vốn liếng.”
Nói tới chỗ này, trong lòng Lưu Chí Quân vẫn như trước còn sợ hãi, chính vì bị thua mất hết tất cả, hắn mới phải quay trở về trấn Thanh Sơn bắt đầu lại, sau đó gặp phải Tô Vũ, cá mặn xoay người, có ngày hôm nay.
“Không sao, chúng ta đi xem thử một chút!” Tô Vũ nói, ngón tay chỉ về phía tảng đá được trưng bày ở quầy hàng, nói: “Ông chủ Lưu, ông cảm thấy món hàng thô này thế nào?”
Nghe Tô Vũ hỏi, Lưu Chí Quân hít sâu một hơi, nói: “Khối đá này có màu vàng như vỏ lê, bình thường mà nói, những khối đá có màu vỏ lê thường cho ra vật phẩm rất cao, hơn nữa hoa văn nhẵn nhụi, tinh tế, nhưng vẫn còn một ít màu xanh đen phân bố ở khắp nơi, khả năng bị hỏng vẫn khá cao, kết quả cuối cùng ra làm sao, tôi cũng không dám chắc chắn, đổ thạch nói trắng ra là chính là đánh bạc, sao có thể tự tin trăm phần trăm đây?”
Kỳ thật, đại hội đổ thạch cũng giống như là đánh bạc vậy, nhìn giống thật nhưng lại là giả, khiến người ta không nhìn ra được thật giả, nhưng giá lại quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-thong-linh-su/2210968/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.