Edit: thienbao95
Tô Vũ tức giận liếc một cái, nói: “Tại sao anh lại đi ra, cẩn thận làm mẹ tôi sợ!”
“Tất nhiên là do anh nhớ em, Vũ nhi!” Hiên Viên Tuyết Triệt nói những lời buồn nôn như thế, mặt không đỏ, tim không run, vẻ mặt vô cùng tự nhiên, vui vẻ nói: “Vũ nhi, em yên tâm, đừng có ghen, nếu như em không muốn, anh sẽ không để bất cứ người nào nhìn thấy khuôn mặt này.”
Tô Vũ im lặng không nói gì, đúng lúc này, cô cảm giác được có một bàn tay trắng nõn đang vòng qua bên hông cô, đối phương rõ ràng chỉ là hồn phách, nhưng Tô Vũ lại có cảm giác nói không ra lời, quay đầu lại trừng mắt nhìn Hiên Viên Tuyết Triệt.
Hiên Viên Tuyết Triệt làm bộ không thấy, mang theo khó chịu nói: “Còn cái thằng nhóc Lục Hoàn Vũ kia, rõ ràng có dụng ý không tốt với em, sau này em nên cách xa hắn một chút, nếu như hắn cứ bám theo em, anh sẽ thay em giáo huấn hắn, Vũ nhi, em thấy thế nào?”
“Người có dụng ý bất lương chính là anh thì đúng hơn.” Trong lòng Tô Vũ nhổ một ngụm nước bọt khinh bỉ.
Lúc này, Tô Vũ bỗng nghe được tiếng cửa mở, Tô Tuyết Dung cầm điện thoại di động vội vàng đi lên, xông vào phòng của mình, đóng chặt cửa phòng, dường như sợ có người nghe được.
Tâm Tô Vũ hơi động, cô đứng lên, rón ra rón rén đi tới cửa, kề sát vào cánh cửa lẳng lặng nghe động tĩnh bên kia, chẳng qua, căn phòng được cách âm khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-thong-linh-su/2210966/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.