Dịch giả: Lãng Nhân Môn
Bất kể là bên trên đám mây hay là bên dưới thì đêm tối cũng đều dài đằng đẵng, mà thời gian của chuyến bay này thì không thể dài bằng ban đêm được.
Nửa đêm, máy bay hạ cánh.
Trong loa phát thanh, tiếng nhắc nhở của tiếp viên hàng không vang lên:
- Máy bay còn đang tiếp tục chuyển động, xin mọi người không rời khỏi chỗ ngồi, đồng thời giữ điện thoại di động trong trạng thái tắt máy. Chờ máy bay hoàn toàn dừng hẳn và sau khi đèn chỉ thị ở dây an toàn tắt hẳn thì có thể cởi dây an toàn ra. Khi lấy hành lý xin hãy chú ý an toàn để tránh hành lý rơi xuống.
Máy bay còn đang trên đường trượt nhưng các hành khách đã bắt đầu bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của tiếp viên hàng không trong loa phát thanh, họ bắt đầu nhao nhao mở điệnt hoại lên, có vẻ như chờ thêm một giây thôi cũng là giày vò.
- Làm như ai cũng là người bận rộn, một giây kiếm được mấy trăm nghìn tệ ấy.
Hứa Ngôn lầm bầm.
Đương nhiên vì di động của cậu là con Nokia cục gạch không thể lên mạng nên câu nói này cũng không khó hiểu.
Một lúc lâu sau, cuối cùng máy bay cũng dừng lại.
Đèn sáng lên, khoang máy bay được chiếu sáng rõ như ban ngày. Các hành khách tiếp tục nhao nhao đứng lên, lấy hành lý trên kệ rồi chiếm lấy không gian trên hành lang để mau chóng ra khỏi khoang máy bay.
Lúc này Hứa Ngôn và Lộ Lăng nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-em-gai-tuoi-teen-cua-toi/2936616/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.