Dịch giả: Lãng Nhân Môn
Lộ Lăng không chịu khai báo mình ăn bao nhiêu kem, Hứa Ngôn chỉ đành tự mở tủ lạnh ra đếm.
Mở ngăn đá ra, Hứa Ngôn thấy trong đó còn rất nhiều kem, cậu thở phào nhẹ nhõm: Xem ra con bé không ăn quá nhiều kem một lúc.
Nhưng, từ từ đã, sao trông cứ là lạ nhỉ? Vì sao kem trông cứ mềm oặt thế?
Hứa Ngôn sờ thử nhưng lại hụt tay, những que kem và hộp kem đều rất nhẹ, hoàn toàn không có trọng lượng gì.
- Đậu má! Thế này... chỉ còn có vỏ à?
Hứa Ngôn hoảng hốt.
Sau khi kiểm tra tất cả xong, Hứa Ngôn có thể chắc chắn là kem trong tủ lạnh đã bị ăn hết sạch, thứ còn lại trong tủ là vỏ kem và hộp thôi. Có nghĩa là Lộ Lăng giữ vỏ lại để giả vờ rằng kem vẫn còn, cách này khiến cậu dở khóc dở cười, chẳng biết nên khen con bé thông minh hay nên mắng nó ngốc nghếch nữa.
Hứa Ngôn vào phòng ngủ của Lộ Lăng, thở dài:
- Việc này không giống phong cách của nữ thần đại nhân gì cả. Ngài là nữ thần cao quý, hoàn mỹ, vô cùng trí tuệ, sao lại có hành vi trẻ con thế hả?
Im lặng một lúc lâu, Lộ Lăng mới khe khẽ hỏi:
- Vậy mi có biết những sai lầm trong thời gian này của mình không?
Hứa Ngôn ngẩn ra:
- Anh? Anh có tội gì à?
- Xem ra đến bây giờ mi vẫn chưa ý thức được tội lỗi của mình. Nhưng ta luôn có lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-em-gai-tuoi-teen-cua-toi/2936531/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.