Dịch giả: Lãng Nhân Môn
Liên tục bước qua hai cánh cửa, phá được hơn mười manh mối liên hoàn xong, cuối cùng Hứa Ngôn cũng đứng trước lối ra.
- Vậy nên hoa văn cuối cùng chỉ có thể là... Cái này!
Sau khi giải được ô vuông 9x9 phức tạp xong, Hứa Ngôn lùi về sau một bước, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ như đã dự liệu được mọi việc trước từ lâu.
Trương Hân Di cười trộm:
- Không sai nữa chứ? Anh mất thời gian ở đây lâu lắm rồi đấy.
Hứa Ngôn liếc cô bé:
- Có mặt mũi nói anh à? Từ đầu đến cuối em có giúp gì đâu...
Chưa nói xong đã thấy thiếu nữ dùng hai tay nắm chặt góc áo cậu, lắc lắc rất đáng thương.
Hứa Ngôn nói:
- ... Được rồi, giả ngây thơ cũng coi như giúp đỡ.
Cánh cửa trước mặt hai người bỗng mở ra.
- Thấy chưa, anh nói có sai đâu? Gợi ý đều ở đó mà!
Hứa Ngôn dắt tay Trương Hân Di ra khỏi mật thất.
Cuối cùng cũng được rời khỏi hoàn cảnh giam cầm âm u kinh khủng kia, Trương Hân Di thở phào nhẹ nhõm:
- Cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời, không dễ dàng gì.
Cách đó không xa, một ông chú trung niên đang kinh ngạc đứng đó. Đây chính là ông chủ.
- Hai đứa ra ngoài rồi?
Ông nhìn đồng hồ:
- Mật thất đó thiết kế cho ba người, thời gian nửa tiếng. Vậy mà hai đứa mất có một giờ đã ra ngoài được rồi?
Hứa Ngôn nhún vai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-em-gai-tuoi-teen-cua-toi/2936529/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.