Không biết ai đã khởi xướng việc ra đại sảnh khiêu vũ, vậy là mọingười đều giống chim xẻ xổ lồng, chen chúc nhau chạy rangoài.
Tôi không biết khiêu vũ, tôi ngồi một góc trong đại sảnh, nhìn vàođám đông đang nhảy nhót loạn xạ. Tưởng tượng xem ban ngày bọn họđạo mạo, nghiêm trang như thế nào, điều gì đã khiến giờ đây họ pháttiết một cách cuồng nhiệt như vậy.
Leo ngồi ở một chiếc bàn khác, đang ngây người nhìn về một hướng.Cặp đồng tử màu xanh của anh ấy toát ra những tia nhìn ưu tư dướiánh đèn nhấp nháy. Tôi đoán anh ấy cũng giống như tôi, không biếtkhiêu vũ. Anh ấy lại nhìn thấy tôi đang nhìn mình liền cười cười,với tôi. Tôi nhoài cả người lên bàn giống như một con yêu quái,ngoắc ngoắc tay về phía anh ấy, sau đó, anh ấy liền đến ngồi cạnhtôi.
Tôi nói, hãy để hai người không biết khiêu vũ ngồi cùng một bànnhé.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện, nói rất nhiều chuyện thú vị. Vì tiếngnhạc quá to, chúng tôi không thể ghé sát đầu vào nhau để nghe đượctiếng cảu người khác nói chuyện, đôi mắt anh ấy đều chăm chú nhìnvào những người đó. Mà việc bị đôi mắt phát ra những tai sáng màuxanh ấy gắn chặt lấy trong đêm, quả là một việc khiến người ta phảiđỏ mặt xốn xang.
Leo nói về đất nước nơi anh ấy được sinh ra, về gia đình thiếu thốntình cảm của anh ấy, nói rằng anh ấy đã thất thân từ mười lăm tuổi,đối phương là một cô gái phong tình lơi lả, hơn anh ấy những mườituổi. Nói đến chủ đề đó, nhờ men rượu, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-duyen-nhat-dinh-se-co-phan/2843833/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.