Người đàn ông mà tôi gọi là chồng ấy thật sự là kẻ rất máu lạnh,tôi đã thấy được điều đó rất rõ ràng,anh ta đã thấy chị tôi sắp chết mà k hề muốn cứu…
Tiếng dao rơi xuống sàn,Tuyết nằm xuống…bàn tay khẽ nẩy lên,máu chảy thành dòng…
Vũ Đức Cảnh vội chạy tới anh ta lấy tay bịt vết đâm,máu bắn lên gương mặt anh ta…Cảnh vội vã bế Tuyết chạy…dưới hàng cây bằng lăng anh ta nhễ nhại mồ hôi…máu chảy xuống xen lẫn những bông hoa bằng lăng rơi bên thềm…tiếng quản gia Biển hô người chuẩn bị xe,tiếng người trợ lý Gió kêu lên hai chữ “ mợ cả”…
Tuyết mỉm cười rồi nhắm mắt…
Lâm chạy rất nhanh tới sảnh chính của nhà họ Vũ,mẹ hắn ,ông Tiến bố của Cảnh và Lâm đang cười tươi nói với ông cụ bàn bạc về lễ cưới của Lâm …anh ta hớt hải
-Không xong rồi vợ Cảnh ,chị dâu…chị ấy tự sát
Ông Tiến đứng bật dậy
-Sao cơ,k thể nào chúng mới về bên nhau cơ mà
Ông cụ rơi chiếc cốc trên tay thất thần…ông nói vẻ mệt mỏi “ Hết thật rồi”…
Chiếc áo trắng của Cảnh đẫm máu anh ta nhìn xe đẩy Tuyết vào bên trong phòng cấp cứu đến khi khuất…quản gia Biển hớt hải đi bên cạnh
-Cậu cả,ông chủ vừa gọi điện hỏi chuyện
-Nói với họ rằng k ai được tới đây
-Nhưng sẽ khó
-Tôi bảo làm gì thì làm đi…
Cảnh quát lớn,anh ta thấy bác sỹ đi ra
-Cậu sẽ trực tiếp mổ ca này cho vợ cháu
-Tình hình thế nào rồi cậu
-Nếu biến chuyển xấu cháu chỉ có thể chọn một trong hai ,một là con cháu hai là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/394976/chuong-21.html