Buồn …bởi vì ngay từ khoảnh khắc tôi đang run sợ này ,tôi lại cảm thấy người đàn ông ấy là kẻ đáng thương hơn là đáng sợ…và tôi đang dành một phần tâm tư của mình chú ý đến anh ấy…
Cảnh nhẹ nhàng xoa tay lên mặt kính của chiếc quan tài…anh ta giọng trùng xuống rất buồn…
“Cô ta có thai rồi,anh thật sự k nỡ ra tay vì đứa trẻ là vô tội,nhưng em yên tâm anh sẽ bắt cô ta trả giá vì những gì bố của Tuyết đã làm,hắn chính là kẻ gây ra tai nạn năm xưa cho em,đời thật sự là một vòng luẩn quẩn phải không”…
Tuyết nghe thấy liền buông thõng tay ,cô vội rời khỏi căn hầm,đi băng qua hàng cây bằng lăng như kẻ mất hồn…
Mẹ Lâm đi qua định gọi
“Cô đây rồi tôi tiện nói luôn chuyện thằng Lâm sắp cưới…này có nghe tôi nói k đấy”
Tuyết đi thẫn thờ chạy thẳng ra bên ngoài bắt xe trở về nhà,vừa đi tay cô vừa giữ tim như thắt nghẹn lại…cô k thể tin vào những gì vừa nghe từ miệng Cảnh …
“ Bố mình,bố mình k thể nào liên quan đến được”…
Vừa về đến cửa nhà thấy bố đang quét sân Tuyết vội vã chạy tới hỏi
-Bố…con có chuyện muốn hỏi bố…
Bố Tuyết thấy con gái về nhà với chiếc bụng to khiến ông ngạc nhiên
-Con…con có thai rồi sao?
-Bố trả lời con đi,ngày trước bố có đi làm lái xe con nhớ khoảng hơn 10 năm trước …bố có từng đâm xe chết người chưa ?
-Sao…sao con lại hỏi vậy
-Bố trả lời con đi điều này rất quan trọng
Ngồi bên hiên nhà,bố Tuyết kể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/394975/chuong-20.html