Có lẽ nhân duyên là thứ gì đó có muốn trốn chạy cũng rất khó,nó như một vòng luẩn quẩn,có muốn xa cũng vẫn phải gặp lại nhau dù cho có muốn hay là không?
Tuyết trên xe nói thẳng quan điểm với Cảnh
-Tôi không thể ở bên anh được
-Tại sao?
-Có rất nhiều điều mà giữa anh và tôi không thể đến gần nhau,chuyện đêm qua tôi sẽ coi như đó là một kỉ niệm giữa hai chúng ta…
-Cô đang tự mình đánh mất cơ hội tốt giữa chúng ta,hãy cứ sống làm vợ tôi bên cạnh tôi một cách bình thường
-Ngay từ đầu giữa chúng ta đã không có gì là bình thường cả,anh quên tôi lấy anh là có mục đích và anh biết điều đó…hãy làm thủ tục ly hôn đi,tôi cũng mong chúng ta ai cũng sẽ đều hạnh phúc…
Tuyết cười nhẹ ánh mắt gượng gạo…cô bước xuống xe Cảnh giữ tay
-Tôi muốn được hạnh phúc
-Anh chắc chắn sẽ có hạnh phúc,anh về đi người anh yêu đang chờ anh,bản thân anh dành cho tôi chỉ là tình cảm nhất thời ,đừng làm cô ấy buồn…
Tuyết khẽ rút nhẹ tay khỏi bàn tay Cảnh…cô bước đi ra ngoài vẫy chào Cảnh trước khi lên xe buýt…
Cảnh nhìn bàn tay của anh ta dơ trong không khí một cách lặng lẽ…anh ta cười như mỉa mai bản thân
“ Cô ta từ chối mình…nực cười thật”…
Nói xong Cảnh ánh mắt lầm lỳ phóng xe đi…
Tuyết thấy xe Cảnh vụt qua,cô cúi đầu thở dài và suy nghĩ
“ Như vậy sẽ tốt cho cả hai,tôi sợ nhất rằng sẽ có tình cảm ,nếu như vậy chúng ta sẽ rất đau khổ”…
Tại Quảng Ninh…
Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/275512/chuong-16.html