Những hạt mưa rơi xuống ,tôi trong lòng lúc này cảm thấy đầu óc như trống rỗng,tôi cố kiềm chế cảm xúc của chính mình…bởi vì tôi k nên tức giận và cũng không có quyền tức giận…tôi và anh ta vốn dĩ là một cuộc trao đổi…
Tuyết lên xe buýt đột nhiên cô lại rơi nước mắt nhưng miệng tự nhủ
“ Không được khóc,mình không được khóc,có cái gì đâu mà khóc,đúng là điên,khóc do tiếc công làm bánh thôi,đúng vậy…do tiếc công làm bánh thôi”…
Tuyết tự an ủi mình như vậy rồi buồn bã nhìn ra bên ngoài cửa sổ…
Yến chạy theo sau Cảnh,anh ta đang đứng ở cổng nhìn xung quanh,Yến liền kéo tay…
-Anh có thái độ như vậy là sao,anh làm em mất mặt trước bao nhiêu người…
-Em nên nhớ anh cưới vợ họ cũng biết nên chuyện này chẳng là gì cả
-Ý anh là họ đang cười vào mặt em sau tất cả những gì anh làm đúng không?
-Em làm anh phát chán lên rồi đấy,sao em k suy nghĩ kĩ nếu ông anh biết chuyện này thì sao?
-Thì sao nào,vị trí mà cô ta đang có vốn dĩ là của em,tại sao em phải sợ một kẻ đến sau,một kẻ thế thân…
-Em chẳng bao giờ hiểu cho anh,em thích là em đi học mấy năm,em thích là em muốn có con,em thích là em lại muốn trì chiết và tranh giành với người ta,anh k phải là công cụ để em muốn anh làm gì là anh phải làm theo em…
Cảnh quay đi bấm xe ô tô…Yến ôm chầm lấy từ sau…
-Em xin lỗi,chỉ vì em yêu anh quá nên em mới có thái độ như vậy…anh biết tính của em mà,em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-moi/275508/chuong-12.html