"Đánh mày vì tội thô lỗ với phụ nữ."
Vũ ngậm miệng không dám nói một câu, chỉ dám nghĩ trong lòng, mày đâu phải phụ nữ, mày là ma nữ, một con ma nữ tính tình biến thái bệnh hoạn.
Cái đầu lâu lại lấy đà huých cho Vũ một phát nữa.
"Mày nghĩ gì trong đầu, tao biết hết đấy."
Vũ vẫn không kiềm chế được chửi con ma nữ bệnh hoạn một trận trong lòng, mỗi lần như thế cái đầu lâu lại huých cho anh một cú choáng váng đầu óc.
Mấy lần như thế, Vũ không còn lá gan dám chửi thầm trong lòng dù chỉ một chữ, thậm chí còn gọi cái đầu lâu là chị.
Nó lại huých anh một cú nữa, nó nói anh hơn tuổi nó, nếu anh còn gọi nó là chị, nghiệp của nó lại nhiều thêm, không thể đầu thai.
Vũ tức sôi máu nhưng chỉ có thể cung kính phục tùng mọi yêu cầu của nó.
Cái đầu lâu rất hài lòng với thái độ của Vũ, nó hỏi bằng giọng quan tâm:
"Có đau không?"
"Đau."
Vũ rít lên một tiếng từ kẽ răng, anh thật muốn đập cho cái sọ này một phát vỡ tan.
Cái đầu lâu gật gù tỏ vẻ đồng tình:
"Đau thì chứng tỏ không phải đang mơ, mọi thứ anh thấy đều là thật."
"..."
Vũ tự an ủi mình, một điều nhịn chín điều lành, anh hít sâu một hơi, nói bằng giọng nghiêm túc:
"Tôi có thể giúp cô, chỉ cần cô không làm ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình tôi, mọi yêu cầu của cô tôi đều chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-ma-chiec-vay-mau/2733606/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.