Ngón tay Phong nứt toác, máu chảy ra mãi không ngừng, trông như một đống thịt nát nhưng hắn không cảm nhận được cái đau, hắn vuốt ve mặt con búp bê nhỏ rồi ú ớ khóc.
Khóe miệng con búp bê nhỏ lan rộng ra, dần dần đã lan đến mang tai, vì khi nó được làm ra, miệng của nó đang cười, nên cho dù nó có khóc hay cười thì miệng của nó luôn như vậy, miệng càng lan rộng chứng tỏ nó đang cười càng to.
"Ba..."
Phong giật nảy người không biết tiếng "Ba" từ đâu phát ra, hắn nhìn mãi vào đôi mắt của con búp bê nhỏ, có một sức mạnh vô hình khiến hắn cứ nhìn mãi vào đôi mắt đó không dời.
Trên đời có một thứ mãi mãi không thể thay đổi là máu mủ tình thân, con búp bê nhỏ này đang mang trong người linh hồn đứa con ruột thịt của hắn, lúc này đầu óc Phong đang hoảng loạn không tỉnh táo, hắn ngây ngô đáp lại:
"Ba đây..."
Nếu hắn tỉnh táo thì sẽ nhận ra làm gì có con búp bê nào biết cử động, biết nói tiếng người, nhưng sống với Yến hắn không có nổi một đứa con, hắn cứ thế ngơ ngẩn ôm con búp bê nhỏ vào lòng.
Con búp bê lớn lủi thủi đứng một bên, miệng nó toét rộng ra đến tận mang tai, phát ra tiếng khóc, nghe vừa đáng thương vừa thấy rợn người.
Phong ôm nốt nó vào lòng, đi về chỗ để xe, đặt hai con búp bê ngồi lên ghế, hắn cười cười, khuôn mặt ngây dại như bị ngáo đá, hắn ôm hai con búp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-ma-chiec-vay-mau/2733554/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.