Editor: heisall
Trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, một người đàn ông trẻ tuổi không hề có sinh khí nằm ở trên giường bệnh, nếu không phải dụng cụ ở đầu giường không ngừng nhảy lên, có lẽ ai cũng sẽ cho rằng anh đã không còn thở nữa.
Lúc này bác sĩ và y tá đang kiểm tra thân thể của anh.
Bên ngoài tấm kính cách ly.
Lý Cẩm dựa vào ngực của Lục Chấn Đông, nước mắt rơi không ngừng, trên mặt Lục Chấn Đông mang theo ưu thương nhàn nhạt, chẳng lẽ ông trời thật muốn bọn họ phải mất đi đứa con ưu tú này sao.
"Bác gái, sẽ không có chuyện gì đâu, Tử Hiên là người tốt nhất định sẽ gặp lành." An An an ủi Lý Cẩm, sau đó liếc nhìn vào phòng bệnh, trên mặt đầy lo lắng, đã một tuần lễ, Lục Tử Hiên vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Lý Cẩm gật đầu một cái, nhưng vẫn không nhịn được đau lòng.
Một lúc sau, cửa phòng bệnh mở ra.
"Bác sĩ, con của tôi thế nào?" Lý Cẩm vội vàng hỏi.
Bác sĩ vừa lấy khẩu trang xuống vừa nói: "Thân thể tổng giám đốc Lục rất tốt, khôi phục cũng khá nhanh, nhưng do lúc trước não bộ bị thương nặng, cho nên. . . . . ."
Lời của bác sĩ giống như sấm sét giữa trời quang, trước mắt Lý Cẩm như nổ tung, cảm giác mê man dâng lên trong nháy mắt, thân thể lập tức xụi lơ ngã xuống.
"Phu nhân. . . . . . Phu nhân. . . . . .!"
"Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . .!"
"Bác gái. .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-cua-tong-giam-doc/1491974/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.