Editor: heisall
Nước mưa rơi tí tách xuống cửa sổ, nơi xa có một đám mây đen đang dần tiến lại gần.
Đồng Lôi cố gắng mở mắt ra, phát hiện mình thế nhưng lại đang nằm ở bệnh viện, quay đầu, một bóng dáng quen thuộc đang yên tĩnh nằm ngủ ở bên cạnh giường, mà tay của mình bị anh nắm thật chặt.
Một động tác nhỏ của Đồng Lôi lại đánh thức người đàn ông đang trong giấc mộng, khẽ nhíu mày, vừa thấy cô mở mắt, trên mặt lộ ra một nụ cười thoải mái.
"Bảo bối, có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?" Trường Tuấn lập tức nhìn lên nhìn xuống đánh giá một lần: "Em chờ một chút, anh đi gọi bác sĩ." Nói xong liền xông ra ngoài, lại bị cô kéo lại.
Hành động này thật không giống anh chút nào, bình thường anh luôn tỉnh táo mà bây giờ lại như vậy, hơn nữa cô không cảm thấy khó chịu chỗ nào hết.
"Trường Tuấn, em không sao!"
"Thật sự không có chuyện gì chứ? Em biết không? Khi nghe tin em bị bắt cóc được đưa đến bệnh viện, anh thật sự bị hù chết. . . . . ." Giọng nói hơi run rẩy.
Đúng vậy, khi nhận được điện thoại của cảnh sát, anh không biết mình tới bệnh viện bằng cách nào, thấy cô nằm hôn mê ở trên giường bệnh, tim của anh như vỡ ra, thật may là cô không có việc gì.
Yên lặng đưa mắt nhìn một lúc lâu.
"Thật xin lỗi!"
Anh lập tức ôm cô vào lòng: "Không cần phải nói xin lỗi, là anh phải cảm ơn em, cảm ơn em có thể còn sống, cảm ơn em có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-cua-tong-giam-doc/1491973/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.