🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

“Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?”



Trong căn phòng tối mờ mờ, tôi ngồi đối mặt với Tô Uy Long. Anh ta vẫn chưa nói gì về ngôi trường tôi sắp chuyển đến. Nếu ở nhà họ Tô, cha mẹ tôi còn có thể thỉnh thoảng đến thăm tôi. Không biết anh ta muốn đưa tôi đến chỗ khỉ ho cò gáy nào nữa.



Tô Uy Long cười cười đầy ẩn ý, chăm chú xem cái gì đó. Tôi ngó qua, là một tấm bản đồ cũ, không biết có từ thời nào rồi, nát đến không thể nào nát hơn.



Thấy tôi tò mò xem, Tô Uy Long cũng không giấu giếm gì, căn bản tôi có xem cũng chẳng hiểu gì. Anh ta di di ngón tay thon dài trên tấm bản đồ, dừng lại ở một hình vẽ kí hiệu nho nhỏ. Tôi nhìn theo, thoáng chốc mặt tái xanh tái mét.



Một cái quan tài sao?



“Trường nào mà vẽ hình kí hiệu kỳ quặc vậy?”



Tô Uy Long nheo mắt cười, xoa xoa đầu tôi:



“Năm trăm năm trước nó là nghĩa địa. Một khu nghĩa địa khổng lồ.”



Mặt tôi đã trắng bệch không còn một chút huyết sắc, răng đánh vào nhau lập cập:



“Tôi… tôi không chuyển đến đó đâu…”



Tô Uy Long đanh mặt, giọng nói nguy hiểm lạnh lẽo:



“Đó là nhà của tôi, cũng là nhà của em, không việc gì phải sợ.”



Tôi suy sụp muốn gục ngã, lo lắng nhìn mãi vào ký hiệu hình quan tài kia. Tấm bản đồ này tôi xem chẳng hiểu gì, nên không biết chỗ cái quan tài đó là nơi nào của hiện tại.



Ngày

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340646/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
Chương 17:
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.