Cô ấy mở loa ngoài, tôi nghe loáng thoáng đầu dây bên kia có tiếng hét lớn và tiếng khóc nức nở. Khoan đã, sao lại giống giọng của cha mẹ tôi vậy?
\[...\]
Cô y tá đưa tôi trở về căn phòng ban nãy, giải thích ngắn gọn cho tôi đầu đuôi câu chuyện. Thì ra tôi đã nằm hôn mê cả một năm nay.
Khi gia đình tôi bị người nhà họ Tô thuê giang hồ bắt cóc, tôi đã bị bọn chúng tra tấn đánh đập rất dã man. Vốn dĩ bọn chúng chỉ đánh đập hù dọa cả nhà tôi một chút, nhưng không ai ngờ tới được, Tô Nhất Long lại đích thân ra tay với tôi.
Hắn hận tôi đến mức cho người tra tấn hành hạ tôi, khiến trên người tôi chi chít những vết thương. Tôi bị gãy mấy đoạn xương, não cũng bị tổn thương nặng nề. Cảm giác vật lộn giành lấy sự sống khi đó tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Cô y tá nói, khi đó tính mạng tôi cứu thì cứu được, nhưng để lại chứng liệt toàn thân. Tôi trở thành người thực vật nằm một chỗ từ lúc đó cho đến tận bây giờ mới tỉnh lại.
“Cha mẹ cô đang trên đường tới rồi, cô ở trong phòng đừng đi lung tung nhé, dọa chết tôi rồi.”
Cô y tá dường như bị tôi dọa sợ thật, cứ luôn miệng nhắc đi nhắc lại. Dứt lời cô ấy lại bận bịu nào là dọn dẹp nhà, nào là kiểm tra một lượt cơ thể của tôi, rồi lại còn chuẩn bị nấu ăn.
Kỳ lạ quá, này là y tá kiêm giúp việc luôn sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340612/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.