“Con đã ngăn cản ngay từ đầu rồi! Tại sao cha mẹ không tin lời con chứ?”
Tôi kích động xem vết thương của Long Vũ, dùng tốc độ nhanh nhất có thể đi lấy đồ sơ cứu cho anh ấy. Cha mẹ tôi không biết nên hỏi Long Vũ cái gì nên chỉ biết hỏi dò tôi:
“Rốt cuộc chuyện là thế nào?”
Tôi sơ cứu xong xuôi cho Long Vũ, ái ngại nhìn anh ấy, rồi nói nhỏ với cha mẹ tôi:
“Chuyện này con cần nói riêng với cha mẹ. Tạm thời hai người chỉ cần biết anh ấy là chồng của con, không phải là Tô Nhất Long.”
Cha mẹ tôi đã quên béng cái đám cưới tạm bợ của tôi năm xưa, buột miệng nói không cần nghĩ:
“Chồng của con? Con làm gì mà đã cưới… Ơ, con nói gì cơ?”
“Chồng của con? Con đang nói cái đứa con trai lớn nhà họ Tô sao? Nhưng nó chết rồi mà! Sao có thể…”
Cha mẹ tôi đứng ở góc nhà nhìn Long Vũ bằng ánh mắt khiếp sợ.
Tôi lấy lý do đi chuẩn bị phòng cho Long Vũ để tránh mặt anh ấy, thực chất là kéo cha mẹ tôi vào phòng, kể cho họ nghe chuyện anh ấy từ Tô Uy Long năm xưa biến thành người phàm như bây giờ. Kể cũng lạ, tôi vẫn đang thắc mắc lý do tại sao anh ấy lại đột nhiên xuất hiện đúng lúc để cứu tôi, đã vậy còn đồng ý ngủ lại nhà tôi đêm nay nữa.
“Trời!! Con trai của Quỷ vương và Qủy hậu! Con đang đùa chúng ta đấy à?”
Tôi thật muốn phát điên vì nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340591/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.