Trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói của Long Vũ vang lên nhẹ nhàng nhưng nghe mà xót xa. Tôi lớn tiếng ngăn anh ấy nói tiếp:
“Không bao giờ! Không bao giờ có chuyện đó! Em chưa bao giờ quên anh cả! Em lúc nào cũng cần anh!”
Long Vũ mím mím môi có vẻ ngại ngùng, anh ấy đưa tay đến ngang thái dương của tôi, hình như định vuốt tóc tôi, nhưng đột nhiên lại rụt về.
“Xin lỗi, anh không còn nhớ gì cả.”
Anh ấy vừa nói vừa quay lưng lại với tôi, bả vai run run, hai tay đưa lên ôm đầu trông rất đau đớn, hình như anh ấy đang cố gắng nhớ lại. Tôi đau lòng tiến đến muốn ngăn lại, nhưng đôi chân bỗng nhiên dính chặt vào sàn nhà, như là có ai đang giữ lại.
Giọng nói của Quỷ hậu văng vẳng quanh tai tôi:
“Hãy kệ nó, hãy để nó nhớ lại. Nó không nhớ gì cả, nhưng nó đang áy náy vì con phải sống thực vật một năm qua.”
Chiếc gương ở góc phòng hiện lên khuôn mặt của Quỷ hậu, nếu không nhìn kĩ còn tưởng từ trong gương mọc ra một cái đầu người. Tôi nhìn Quỷ hậu, gật đầu như giã tỏi. Trời ơi, làm ơn đừng để Long Vũ thấy cảnh này mà!
Quả nhiên, Long Vũ quay lại, nhìn tôi bằng một thái độ hơi khó hiểu, nhưng không nói gì. Tôi cuống quá vội lên tiếng:
“Có phải ở đây không thoải mái hay không? Hay là… em đưa anh trở lại chùa, chắc sẽ thoải mái hơn?”
Long Vũ lắc lắc đầu:
“Em không thắc mắc tại sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340589/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.