Tác giả: Trần Mạnh Bảo
Đã hơn một tuần trôi qua kể từ vụ việc ấy, Nhã Tuệ không còn đến chờ Mạnh Quân vào mỗi buổi sáng nữa, ngày nào lên lớp cô vẫn nhìn vào chỗ ngồi của cậu ánh mắt đượm buồn, vì cô nghĩ vì mình mà cậu không đến lớp.
"Cạch." Tiếng mở cửa thô bạo nhưng quen thuộc.
Mạnh Quân từ cửa bước vào, lại hiên ngang, lại ung dung như trước kia.
Cái lớp cậu học đúng là cái lớp nhiều chuyện, sau khi cậu đi vào lại học sinh dưới lớp lại tiếp tục bàn tán.
"Tớ tưởng nó nghỉ học luôn rồi chứ, không ngờ còn vác bản mặt thối đến đây."
"Nó cứng đầu lì lợm, làm gì có chuyện nó ra đi dễ dàng như vậy."
"Cậu nói cũng đúng nhỉ, sau cái này Nhã Tuệ khóc là nó biệt vô âm tín."
"Mà nguyên nhân cô ấy khóc là do nó chứ ai."
"Lúc đầu tớ còn không tin đâu, nhưng thấy nó nghỉ học cả tuần, tớ chắc chắn việc này là do nó gây ra, nó nghỉ học chắc vì sợ cha mẹ Nhã Tuệ xử lí."
"Các bạn phía dưới giữ trật tự, gần vô tiết một rồi đấy, thay vì ngồi nói chuyện thì lo chuẩn bị sách vở cho tiết một đi." Giọng Trương Nhã Tuệ vang lên.
Mạnh Quân dường như không quan tâm lắm đến mọi thứ diễn ra trong lớp, cậu đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Lá cây đã bắt đầu rụng hết báo hiệu một mùa đông lạnh giá sắp đến, lâu lâu lại có những cơn gió heo mây sà xuống đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-chet-hon-anh-van-yeu-em/2385712/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.